Con hẹn đầu xuân sẽ về – I’ll be home for Christmas * Tết không biết phải làm gì hơn là trùm chăn, nghe mưa lạnh rơi nơi xứ Mỹ mà lòng ray rứt nỗi nhớ bố mẹ, các em, nghe lại vài bài nhạc xuân mà nước mắt ngắn dài.

Một lần vào thăm * Ông Hồ mặc bộ kaki màu xanh dương đậm, mang giầy đen. Hai tay để trên bụng. Khuôn mặt với bộ râu bạc quen thuộc như những hình ảnh đã phổ biến. Bốn góc có lính đứng gác nghiêm nghị.

31.12 ở San Francisco * Chúng tôi chọn thức ăn Mỹ. Cá, mực tẩm bột và khoai tây chiên, ăn chấm với sốt cà, với mê-ô… Khi gợi ý nếu có nước mắm chua cay sẽ ngon hơn thì cô con gái buột miệng: “Daddy is weird”.

Mùa xuân tản mạn chuyện hoa, nhạc * “Việt Nam đẹp nhất bông sen…”. Nhưng còn có bao nhiêu người Hà Thành ngày nay hiểu được ý nghĩa của hoa sen?

Một linh hồn sắc sảo, mênh mông * Nhìn ra sân thấy phượng nở đỏ thắm, thày tiên đoán: “Năm nay phượng nở nhiều. Các anh chị đi thi cũng sẽ đỗ nhiều đấy”. Nghiệm ra thì lời thày nói khá đúng với tỉ lệ thi đậu cao của các bạn cùng lớp năm đó.

Tuổi thơ, ôi tuổi thơ * Sau chuyến đi Tidal Wave dài chừng hai phút, nhưng đã cho tôi cảm tưởng như thời gian được kéo dài ra đến bất tận. Khi trở về mặt đất, tôi ở trong trạng thái quay cuồng, chao đảo, nhưng còn nghĩ được một điều là nhờ những trò chơi này mà nước Mỹ mới có Neil Armstrong.

“Biết bao điều đã trôi qua…” – tháng Tư nhớ Trịnh Công Sơn * Bà xã bồng con nghe tôi hát lại nói một câu, cái câu mà nàng vẫn thường hỏi khi thấy tôi ôm đàn ghi-ta ngân nga nhạc Trịnh: “Lại nhớ bồ cũ chứ gì.” Và lời đáp của tôi thì rất bình thường, như đã bao nhiêu lần tôi trả lời nàng: “Bồ thì không nhớ mà nhớ quê hương.”

Văn nghệ, gặp nhau giữa quảng trường * Hai chúng tôi bàn luận chuyện văn hoá văn nghệ, sinh hoạt chính trị người Việt trong và ngoài nước, trong khi đứa con trai ngồi cạnh chăm chú vào trò chơi trên màn hình máy PSP.

Cảm xúc ghi vội ở châu Âu * Chuyến đò chở tình nhân trên sóng nước, văng vẳng điệu nhạc Ý cao vút, lãng mạn. Với tôi còn mơ hồ kí ức ca từ: Xin làm con đò chở nhân gian qua. Bờ bến trăm năm, thân trú mịt mù…

San Francisco: lễ hội đầu mùa thu * Mọi người hướng mắt lên trời, la to: “Wow!”. Có lúc hai phi cơ nhả khói làm thành hình trái tim để một chiếc khác như cung tên bắn vào.

Từ Mỹ, kể chuyện buồn vui Olympic * Trung Quốc sẽ không trở thành một cường quốc qua mặt Hoa Kỳ vì cách quản lí, với nhiều con số không thực, thiếu hụt năng lượng, tài nguyên, nguồn nước sạch và với cơ chế chính trị hiện hành.

Chuyến nghỉ hè 1.834 dặm đường * Tôi cứ nghe nói, đến Little Saigon mà không đi uống cà phê Dĩ Vãng 3 thì coi như chưa đến đó. Bây giờ mới hiểu tại sao, vì ở đó có những thiếu nữ mặc đồ bikini phục vụ khách hàng.

Ước mơ hoà bình của tôi * Nhưng sao Sài Gòn không có những liên hoan đón mừng hoà bình sau bao năm quê hương ròng rã chiến tranh? Chúng tôi còn quá non trẻ để hiểu được ý nghĩa đích thực của hai chữ “hoà bình” hay sao?

Ngôn ngữ, tư tưởng của Bác và Đảng * Là người Việt Nam không ai không biết đến Hồ Chí Minh, tốt xấu đủ cả. Lịch sử sẽ còn phê phán con người này lâu dài. Với tôi Hồ Chí Minh để lại vài điều đáng nhớ.

Chú Cuội và chị Hằng * Tôi xa dần tuổi thơ từ đó dù trăng vẫn còn sáng và tròn. Bầu trời về đêm có còn lấp lánh trăng sao hay không thì nhà cao, đèn đường đã che khuất. Theo cuộc đời với nhiều nỗi lo làm tôi ít còn chú ý nhiều đến bầu trời nơi xóm nhỏ về đêm nữa.

Chiến tranh, nhìn từ rất xa * Trong bất cứ bản tin chiến sự nào, nếu gạt bỏ ra ngoài tên những quốc gia, những địa danh, thì cuộc chiến nào cũng mang lại những hệ lụy giống nhau cho người dân. Tan cửa. Nát nhà. Mất người thân. Angola, Nicaragua, Somalia, Kosovo, Iraq và giờ đây Lebanon đều gieo nỗi kinh hoàng cho người dân như thế.

Chiếc lồng đèn của em tôi * Tôi cảm thấy chút nhói đau trong tim. Một nỗi buồn ùa tới. Nhưng tôi phải đi ngay. Đi ra phố tìm mua những thứ mà em tôi đã dặn trong thư để gửi về gấp.