Vĩnh biệt học giả Huỳnh Sanh Thông * Văn khố Việt Nam tại Đại học Yale do Giáo sư Huỳnh Sanh Thông khởi xướng là nơi lưu trữ nhiều ấn phẩm của sinh viên Việt xuất bản tại Hoa Kỳ kể từ tháng 4.1975.
Trịnh Công Sơn qua cái nhìn của một chỉ huy tình báo Việt Nam Cộng hoà * Dù trốn lính, Trịnh Công Sơn đã được nhiều quan chức trong giới lãnh đạo miền Nam che chở, như Đại tá Không quân Lưu Kim Cương mà khi ông tử trận trong một cuộc giao tranh năm Mậu Thân Trịnh Công Sơn đã viết lên những lời ca bất tử.

Những lời ca tôi giữ mãi trong tim * Nghĩ đến mắt kia lúc lìa trần. Vỡ nát trái tim muôn phần. Giờ còn có nhau. Giúp nhau cho thật nhiều. Ngày nào mất nhau. Sớt chia chẳng được đâu…
Phạm Duy: vẫn còn đó nỗi buồn * Tôi đã có hạnh phúc to lớn là được đi lại suốt dọc Con đường cái quan, chụp ảnh, quay phim những nơi tôi soạn ra những bài hát đầy kỷ niệm.
Tội lỗi và ơn Cứu chuộc * Ai chẳng vương mắc tội. Vi phạm giao ước, luật lệ xã hội, điều răn tôn giáo.
Bàn về giao lưu và hội nhập * Việt Nam đã vào WTO với những luật chơi quốc tế sòng phẳng, nhưng chuyện giao lưu chỉ có một chiều từ trong nước tuôn ra với CD, VCD, DVD ca nhạc các loại, với sách báo được bầy bán ở nhiều cửa tiệm ở California.
Văn hóa, văn nghệ miền Nam dưới chế độ Mỹ-ngụy [1] hay văn nghệ thời xã hội chủ nghĩa * Nhiều sáng tác của Trịnh Công Sơn có tư tưởng phản động, nội dung không lành mạnh, chống phá cách mạng ở chỗ nào mà phải đến 30 năm mới được những người làm văn hóa nghệ thuật tại Việt Nam cho phép hát.

Áo lụa Hà Đông: rất đẹp và mênh mang buồn * Giữa đường đứa con gái chợt nhớ là còn quên chiếc áo dài ở nhà nên cha con chạy ngược về để chỉ thấy căn nhà đang bốc cháy. Đoàn người bỏ vùng chiến tranh ra đi, cờ trắng giơ cao đong đưa trong gió như hình ảnh những vạt áo dài còn sót lại, như là mệnh lệnh đầu hàng của miền Nam vào năm 1975.
Cám ơn đạo diễn Huỳnh Phúc Điền * Tôi vẫn mong chờ một ngày nghệ thuật trình diễn của Việt Nam sẽ có mặt ở San Jose và tôi tin ngày đó sẽ được xem những công trình nghệ thuật sống động của anh. Nhưng giờ tôi biết mơ ước đó không còn nữa.
Ở Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại * Trong lúc thư thả bước qua những phòng tranh, nơi đặt tượng hay thả mắt trong không gian của bảo tàng bất chợt tôi thấy nhiều nét nghệ thuật ẩn hiện trong nét sinh động ở đó. Với máy hình trong tay, tôi chụp nhanh.

Tiếng vọng từ Hoả Lò * Việt Nam ngày nay không còn những trại học tập, nhưng trên mảnh đất ấy vẫn còn những người tù cần được quan tâm. Hôm chúng tôi kể chuyện làm văn nghệ ngày xưa, nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đã có mặt và cùng với lớp người trẻ như anh chị Đỗ Thành Công và Jane, cùng với bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi và nhiều người Việt tiếp tục lên tiếng bênh vực cho nhân quyền, nhân phẩm, cho tù nhân lương tâm ở Việt Nam.
Một vài ghi nhận về tác phẩm của Bửu Chỉ * Bút tích mới nhất ghi trong tập sách của ông làm tôi chú ý. Ông viết: “Khi bạo lực còn tồn tại thì đấu tranh chống bạo lực còn tiếp diễn, 1991”. Đó có phải là những suy nghĩ của Bửu Chỉ vào thời điểm năm 1991? Là cách tiếp tục tranh đấu một cách tiêu cực chăng?