Phỏng vấn phu nhân đại sứ Hoà Lan tại Indonesia

Bùi Văn Phú

Bà Bùi Tuyết Hồng phát quà cho các em thiếu nhi. (ảnh: Bùi Văn Phú)

Bà Bùi Tuyết Hồng, phu nhân của Đại sứ Hòa Lan tại Indonesia đã đến thăm đồng bào tị nạn đang tạm trú tại đảo Galang, Indonesia vào hai ngày 22 và 23 tháng Mười Một vừa qua. Trong chuyến đi này bà Bùi Tuyết Hồng đã đến thăm, tặng quà cho các thiếu nhi cùng những đồng bào không thân nhân nước ngoài mà phải ở trại đã lâu. Bà đã có buổi nói chuyện với cựu quân nhân, công chức trên đảo, đến thăm nghĩa trang Galang để niệm hương cầu nguyện cho những đồng bào đã qua đời tại đảo và giúp đỡ ban đại diện trại trong việc trùng tu các ngôi mộ.

Sáng Chủ nhật 23.11 phu nhân ông đại sứ nói chuyện cùng đồng bào công giáo tại nhà thờ Thánh Giuse, Galang I, quan sát sinh hoạt hướng đạo và phát quần áo cho trẻ em nghèo.

Dịp này bà Bùi Tuyết Hồng đã dành cho chúng tôi một cuộc phỏng vấn nhanh.

Bùi Văn Phú: Xin bà cho biết mục đích của chuyến viếng thăm lần này.

Bà Bùi Tuyết Hồng: Chuyến viếng thăm lần này cũng là thường xuyên. Mấy tháng qua phần vì phải về xứ, phần vì sức khoẻ nên tôi đã không đến thăm đồng bào được. Hôm nay tôi đến, cũng như tháng tới tôi cũng sẽ đến thăm đồng bào nữa.

– So với lần viếng thăm trước, bà thấy có gì thay đổi trong sinh hoạt trại?

Trước hết tôi thấy cuộc sống của đồng bào ít có xáo trộn hơn. Riêng các em nhỏ trông tốt hơn, không bơ phờ như lần trước. Các em trông đàng hoàng, có sức khoẻ và được chăm sóc đầy đủ hơn.

– Tương lai của đảo sẽ ra sao sau năm nay theo như bà được biết?

Ông đại diện Cao ủy Tị nạn mới cho tôi biết là một ngân khoản 100 triệu Rupia (đơn vị tiền Indonesia, 1600 Rp = 1 $US) sẽ được dùng để tu bổ lại các ba-rắc đồng bào đang ở. Như thế cho thấy trại sẽ không đóng cửa trong tương lai gần.

– So với những năm trước, số người đến được các trại tị nạn Đông nam Á đã giảm, như thế vấn đề người tị nạn Việt Nam liệu có chấm dứt.

Bây giờ mình phải nhìn vào thực tế ở Việt Nam. Nếu người dân có miếng đất, có ăn người dân sẽ ở lại. Khi mà đời sống ở Việt Nam không có tương lai thì còn có người ra đi. Nước Việt Nam bây giờ nợ Nga Sô, nợ các nước khác chồng chất. Nếu có dư thì đem nuôi quân ở Kampuchia. Nền kinh tế, thương mại của Việt Nam hiện giờ là con số không. Hà Nội họ nói là đất nước đã độc lập từ ba, bốn chục năm nay, nhưng Việt Nam đã đi thụt lùi từ ba, bốn chục năm nay. Đời sống trong nước thì bưng bít, che đậy. Người dân sống dưới sự kìm kẹp, không có tương lai nên phải ra đi.

– Còn chính sách của các nước tự do đối với người tị nạn hiện giờ thế nào?

Người ngoại quốc họ đã mệt mỏi với vấn đề tị nạn Đông Dương lắm rồi, không còn mấy ai thiết tha đến nữa. Đi các nước Âu châu như Pháp, Đức, Hoà Lan cũng khó khăn. Chỉ còn Hoa Kỳ vì có liên hệ tại Việt Nam ngày trước nên còn tiếp tục nhận nhiều người tị nạn. Nhưng đâu phải ai cũng được Hoa Kỳ nhận nếu không có tiêu chuẩn. Vấn đề thật là nan giải.

– Riêng về phiá chính phủ Hoà Lan, có gì thay đổi trong chính sách nhận người tị nạn không, thưa bà?

Không có gì thay đổi. Nghĩa là chỉ ưu tiên cho đoàn tụ giữa vợ chồng hoặc giữa cha mẹ và con cái còn nhỏ hoặc chưa lập gia đình. Còn những trường hợp như anh chị em ruột thịt cũng khó mà được nhận.

– Theo bà, cách tốt nhất để người Việt hải ngoại giúp những người còn ở trong các trại tị nạn là làm thế nào?

Cách tốt nhất theo tôi là các nơi nên tổ chức gây quỹ rồi cử một phái đoàn đi thăm và ủy lạo đồng bào.

– Nhưng theo chỗ chúng tôi được biết nhiều khi rất khó xin được giấy phép vào thăm trại.

Tôi sẽ giúp các phái đoàn đến thăm đồng bào có được giấy vào trại. Như Hội Y sĩ Việt Nam tại Texas sẽ cùng tôi đến thăm đồng bào ở Galang và Thái Lan vào cuối năm nay.

– Xin cám ơn bà đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn hôm nay.

[Galang, Indonesia 22.11.1986]

© 1986 Buivanphu

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in phỏng vấn and tagged , . Bookmark the permalink.

2 Responses to Phỏng vấn phu nhân đại sứ Hoà Lan tại Indonesia

  1. Peter Tran says:

    Bà chính là người đã can thiệp và xin ân xá cho 19 người tù nhân bị nghi là cướp tàu đánh cá cướp biển Thái Lan. Tôi là một trong 19 người tù. Đã hơn 25 năm qua tôi cố tìm tin tức để cảm ơn bà.

    Tôi không biết bà còn sống hay không! Tôi muốn viết thư để cám ơn bà.

    Xin giúp dùm. Cám ơn.

    • Son Nguyen says:

      Chú Peter Trần và chú Bùi văn Phú:

      Cô Tuyết Hồng là cựu giáo sư trường Petrus Ký, Saigon. Tôi muốn biết thêm về cô. Cô đã qua đời năm trước tại Paris.

      – Nguyễn Sơn, học trò Petrus Ký 1965-72

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s