Nước Mỹ và những ước mơ thành tựu

Bùi Văn Phú

Một buổi lễ tốt nghiệp tại Đại học U.C. Berkeley, 5.1998

Một buổi lễ tốt nghiệp tại Đại học U.C. Berkeley, 5.1998

Tháng qua, đứa em trai út của nhà tôi tốt nghiệp trường dược khoa. Những ước mơ của gia đình vợ coi như đã thành đạt.

Ông nhạc của tôi mất ba năm về trước. Trong thời gian mang căn bệnh ung thư hiểm nghèo, ông chỉ mong sau khi nhắm mắt lìa đời thì người con trai út cứ bền chí theo đuổi việc học đến nơi đến chốn. Bây giờ bên kia thế giới tôi biết ông đang mỉm cười mãn nguyện.

Là một gia đình vượt biển, sau gần ba năm sống trong các trại tị nạn Đông nam Á nhà tôi và các em đến Mỹ định cư năm 1987. Bố mẹ vợ tôi có bốn người con. Đến Mỹ, ba người con lớn bắt đầu vào học cấp 2 và cấp 3 còn cậu con trai út vào cấp 1.

Thời gian sống trong trại tị nạn với những phương tiện giáo dục thiếu thốn, mất đi nhiều cơ hội học hành chính qui, nhưng đến Mỹ với một tinh thần cố gắng vươn lên, nhà tôi và các em đã nhanh chóng bắt kịp chương trình, từ bang Florida qua đến California, và đều tốt nghiệp phổ thông hạng danh dự.

Người em trai kế bà xã đã tốt nghiệp De Anza High ở thành phố Richmond, miền Bắc California vào năm 1993 với số điểm G.P.A. cao nhất trường.

Như mơ ước của nhiều gia đình người Việt, nhà tôi và các em đều theo đuổi con đường đại học, hai người học U.C. Davis, hai người học Cal State Hayward. Tất cả đã tốt nghiệp và ra đời làm việc. Gia đình thường nói nếu còn ở Việt Nam, với lý lịch xấu, bỏ quê lên thành phố sống không hộ khẩu, thì tương lai chắc cũng chỉ buôn gánh, bán bưng chứ làm gì có mơ ước lấy được mảnh bằng đại học ở quê nhà.

Chính gia đình tôi cũng vậy. Năm 1992 đứa em trai út theo bố mẹ đi đoàn tụ lúc tuổi vừa ngoài hai mươi. Ðến Mỹ được năm năm em tôi tốt nghiệp cử nhân từ Đại học California, Los Angeles (U.C.L.A.).

Ở Việt Nam khoảng mười năm về trước, tốt nghiệp phổ thông xong là coi như con đường học vấn chấm dứt cho đại đa số học sinh vì con số sinh viên được vào đại học rất giới hạn. Thêm vào là chính sách kỳ thị tôn giáo, gia đình lý lịch xấu, nên mơ ước được vào đại học thì chỉ là những giấc mơ. Những đứa em của tôi vì lí lịch gia đình mà chẳng qua được cái cầu đại học ở Việt Nam dù học giỏi.

Tác giả và gia đình trong ngày người em tốt nghiệp Đại học U.C. Los Angeles

Tác giả và gia đình trong ngày người em tốt nghiệp Đại học U.C. Los Angeles

Sang Mỹ, em tôi theo con đường mà nhiều người đã trải qua là học E.S.L. (Anh ngữ) ở trường tráng niên – adults school – hay đại học cộng đồng trong vòng đôi ba năm. Ghi danh học các lớp E.S.L., một vài lớp toán để có thêm cơ hội học tiếng Anh chuyên môn hơn là toán vì căn bản toán của học sinh tốt nghiệp phổ thông từ Việt Nam thì hơn hẳn nhiều sinh viên Mỹ. Ít năm ở đại học cộng đồng rồi chuyển lên U.C. hay California State University.

Trường hợp của em tôi không phải là cá biệt mà có thể nói hàng chục ngàn thanh niên, thiếu nữ Việt đã trải qua con đường này để tốt nghiệp đại học Hoa Kỳ.

Ngày nay nhiều du sinh từ Việt Nam đến Mỹ cũng đang theo những bước chân ấy.

Người đi trước kéo người theo sau đến những mơ ước. Những ước mơ chỉ có thể thực hiện được ở một đất nước tự do với một nền giáo dục rất mở như Hoa Kỳ.

Khi có chương trình H.O. bố vợ tôi ký giấy làm đầu tầu bảo trợ một gia đình thân quen từ Quảng Ngãi qua Mỹ định cư. Tháng rồi đứa con trai của gia đình H.O. này tốt nghiệp U.C. Davis. Trong bữa tiệc mừng người mẹ cứ lập đi lập lại câu nói: “Nếu như ở Việt Nam thì con cái làm gì được như hôm nay”. Bà kể rằng các em trong gia đình đều là học sinh tiên tiến, bằng khen mang về rất nhiều, nhưng bà hay nói với các con: “Được khen đấy nhưng lý lịch ngụy thì các con chẳng có tương lai”. Nhiều khi bà chỉ muốn các con thôi học để giúp bà kiếm sống cho gia đình hơn là đi học mang về bằng khen mà tương lai thì u tối.

Năm 1998 tôi bảo trợ một gia đình người quen đi Mỹ theo diện thuyền nhân hồi hương (R.O.V.R.). Anh là một thương phế binh Việt Nam Cộng hoà, vượt biển một mình đến Pulau Bidong năm 1990, sau ngày Cao ủy Tị nạn tuyên bố đóng cửa các trại.

Sau bảy năm ở trại tị nạn, anh phải hồi hương trước khi được đi Mỹ định cư cùng với vợ và ba con. Các cháu qua đây học trung học, đại học hai năm rồi xin chuyển lên đại học bốn năm. Người con gái lớn sẽ làm y tá, hai người con trai học U.C. Berkeley, tương lai dự định làm kỹ sư điện tử.

Người Việt ở Mỹ không chỉ thành đạt trong lãnh vực giáo dục với nhiều kỹ sư, bác sĩ, luật sư, những chuyên gia kinh tế, tài chánh đang làm việc khắp nơi mà trong giới tiểu thương họ cũng biết làm ăn rất thành công. Các cơ sở thương mại do người Việt làm chủ từ nhà hàng, siêu thị, văn phòng dịch vụ, các tiệm làm móng tay, mọc lên khắp nơi đã chứng minh điều này.

Ngày nay người Việt cũng đã bước chân vào sinh hoạt chính trị để tranh đấu và bảo vệ quyền lợi cho cộng đồng của mình.

Ðược bổ nhiệm vào chính quyền Hoa Kỳ từng có Phạm Thư Ðăng, Nguyễn Ngọc Bích hay Ðinh Ðồng Phụng Việt, Mina Nguyễn, Dương Việt Quốc, Nguyễn Văn Hành.

Ra tranh những chức vụ dân cử đã có Tony Lâm, Trần Thái Văn, Andy Quách, Madison Nguyễn, Nguyễn Quốc Lân.

Người Việt có tiếng là sáng trí, cần cù và biết thích ứng với hoàn cảnh khó khăn. Nhưng yếu tố để họ thành công chính là hai chữ “Tự do”.

[ảnh trong bài của tác giả]

© 2003 Buivanphu

___

[Bài đã đăng trên Việt Báo 12.07.2003]

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in cộng đồng, đời sống and tagged . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s