Dân chủ và độc tài toàn trị

Bùi Văn Phú

Chuyến trở về Việt Nam trong dịp Tết Giáp Thân vừa qua của ông Nguyễn Cao Kỳ, cựu thủ tướng và phó tổng thống Việt Nam Cộng hoà, đã gây dư luận xôn xao trong cộng đồng người Việt hải ngoại.

Nếu ông Kỳ về nước đón Tết, thăm lại quê cha đất tổ như hằng trăm nghìn người Việt hải ngoại khác đã làm từ hơn một thập niên qua thì chắc chuyến đi của ông không tạo ra nhiều phản đối. Nhưng vì những lời tuyên bố của ông, nhất là điều ông nói rằng những người đang đấu tranh cho dân chủ Việt Nam là một thiểu số vẫn còn hận thù, vẫn ôm lấy quá khứ chiến tranh của một đất nước thời còn phân chia nam bắc, nên đã có những lời lên án ông Kỳ một cách gay gắt như là kẻ “phản bội tổ quốc” và “bán rẻ lương tâm.”

Khi nhắc đến những người tranh đấu cho dân chủ Việt Nam, ông Kỳ muốn nói đến những dự luật, nghị quyết liên quan đến nhân quyền, tự do tôn giáo tại Việt Nam đã và đang được Quốc hội Hoa Kỳ cứu xét là những sự việc do một thiểu số người Việt ở Mỹ vận động. Ông Kỳ ở Mỹ đã lâu, biết về sinh hoạt chính trị Hoa Kỳ nhưng ông đã phải nói thế để làm vui lòng Hà Nội, những người đã cho phép ông về nước. Nếu tin vào lời nói của ông Kỳ về vấn đề nhân quyền – là do một thiểu số người Việt và “người Mỹ xấu” tạo ra – thì Hà Nội sẽ gặp trở ngại lớn trong mối bang giao hai nước.

Cộng đồng người Việt ở Mỹ có khoảng 1 triệu 500 nghìn người, sống tập trung tại các tiểu bang California, Texas, Virginia, Washington, Louisiana. Như thế làm sao giải thích được việc Hạ viện Hoa Kỳ thông qua dự luật 2833 về nhân quyền Việt Nam với số phiếu 410 thuận và 1 chống, trên tổng số 435 dân biểu liên bang. Dự luật bị giết chết ở Thượng viện vì Thượng nghị sĩ John Kerry không đưa nó ra diễn đàn thảo luận.

Nhiều dân biểu đã biểu quyết ủng hộ dự luật chẳng vì có những vận động từ người Mỹ gốc Việt ở địa phương, nhưng vì một lý do đơn giản duy nhất: lý tưởng dân chủ của người Mỹ. Nhiều nhà lập pháp Mỹ đã biểu quyết ủng hộ những đạo luật về tự do, về nhân quyền liên quan đến nhiều quốc gia là vì lý tưởng tự do, truyền thống dân chủ của Hoa Kỳ chứ chẳng liên quan gì đến quá khứ hay vì chiến tranh. Trường hợp dự luật 2833 cũng thế, nhiều dân cử đã có quan điểm chống chiến tranh Việt Nam vẫn ủng hộ dự luật. Phần người Mỹ gốc Việt, nếu có sức vận động được tất cả dân biểu ở những tiểu bang có đông người Việt thì con số không lên đến quá bán tổng số dân biểu Hạ viện.

Là một người Mỹ gốc Việt quan tâm đến Việt Nam, tôi ủng hộ những vận động cho một nước Việt Nam được tự do hơn, người dân được ấm no hơn. Tôi chưa bao giờ có đồng quan điểm với ông Kỳ, kể từ khi lên truyền hình tranh luận với ông về những vấn đề Việt Nam hơn mười năm trước đây, nhưng tôi luôn tôn trọng tâm tình muốn hoà giải và những điều ông phát biểu vì ông và tôi giờ đều là công dân của một xứ sở tự do, dân chủ.

Có những người phản đối ông Kỳ đang đi quá xa và đem cả cô con gái của ông là em-xi Nguyễn Cao Kỳ Duyên ra lên án, khi cô ủng hộ việc về Việt Nam của bố. Những người này còn tạo áp lực với trung tâm Thuý Nga để không cho cô làm người dẫn những chương trình Paris by Night nữa.

Nhiều người chắc hẳn chưa quên được sự việc năm ngoái tài tử Đơn Dương phải cùng gia đình bỏ Việt Nam qua Hoa Kỳ sinh sống vì không chịu nổi những hành vi lên án của nhà nước Việt Nam.

Hệ lụy mà anh gánh chịu nguyên do vì những người cầm quyền không đồng ý với nội dung của hai phim có Đơn Dương đóng những vai chính. Phim We Were Soldiers ghi lại trận đụng độ cấp trung đoàn giữa bộ đội miền Bắc và lính Mỹ ở Thung lũng I-Drang, vùng Tây nguyên, vào năm 1965 với kết cuộc bộ đội thua phải rút lui. Phim Green Dragon nói về những người Việt bỏ nước ra đi khi Việt Nam Cộng hoà sụp đổ vào tháng Tư năm 1975, có những đoạn mô tả ngày 30.04.1975 không phải là một ngày chiến thắng, một ngày vui trong lòng những người Việt tị nạn.

Tờ Quân Đội Nhân Dân lên án Đơn Dương là “kẻ phản quốc”, “bán rẻ lương tâm”. Những đứa con của anh tuy còn ở bậc trung học, không có liên hệ gì với nghề nghiệp của cha cũng bị chế diễu, khinh chê.

Tài tử Đơn Dương và gia đình phải ra đi vì không thể sống được với những dư luận như thế.

Đó là lối hành xử của những người cai trị độc đoán.

Sống trong những nước tự do dân chủ, chúng ta không thể hành xử như những nhà độc tài được.

© 2004 Buivanphu

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in chính trị Mỹ, chính trị Việt and tagged . Bookmark the permalink.

One Response to Dân chủ và độc tài toàn trị

  1. Cyclo! Cyclo! says:

    Kỳ, Duy rồi đây hậu thế sẽ xếp vô hạng vô liêm! Ngàn năm bia miệng mà lo gì!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s