Biểu tình là quyền nhưng bạo động sẽ không đem lại chính nghĩa

Bùi Văn Phú

Trong chuyến công du Hoa Kỳ vừa qua của Thủ tướng Phan Văn Khải và phái đoàn, một số sự cố đã xảy ra.

Trước hết là tại cuộc họp báo ở Seattle, bang Washington đã có một người trong phòng họp la lớn nhắm vào Thủ tướng Việt Nam: “Ông là kẻ nói dối”, khi ông Phan Văn Khải  đang trả lời về những cáo buộc vi phạm nhân quyền tại Việt Nam.

Tại Thủ đô Washington, trước Nhà Trắng, ông Nguyễn Anh Tuấn, tổng biên tập báo điện tử VietnamNet, và mấy người bạn đã bị người biểu tình nhổ nước bọt, rượt đuổi. Theo lời ông Tuấn thì ông đã bị đánh bằng cán cờ.

Tại một địa điểm gần khách sạn nơi cư ngụ của phái đoàn, một quan chức Việt Nam đã bị một người biểu tình, ông Tuấn Lê, 34 tuổi, đánh trọng thương.

Trong dạ tiệc chiêu đãi phái đoàn Việt Nam tại khách sạn Mayflower, một cựu chiến binh Mỹ là ông Jerry Kiley đã hất rượu về phía Thượng nghị sĩ John McCain và Thủ tướng Phan Văn Khải khi Nghị sĩ McCain vừa dứt lời giới thiệu nhà lãnh đạo Việt Nam.

Trong những sự cố trên, công tố viên liên bang Hoa Kỳ đã quyết định truy tố hai người là ông Tuấn Lê và ông Jerry Kiley.

Những phiên tòa buộc tội đã diễn ra trong những ngày qua tại Thủ đô Washington. Ông Tuấn Lê bị truy tố vì tội gây thương tích cho ông Nguyễn Quốc Huy, phó chủ nhiệm văn phòng chính phủ Việt Nam. Ông Jerry Kiley bị truy tố với tội cố ý hăm dọa, quấy nhiễu một quan chức nước ngoài, khách mời của chính phủ Hoa Kỳ và cản trở thủ tướng thi hành công vụ.

Nhìn vào những sự cố trên thì hành động la lối, sỉ vả vào phái đoàn ở Seattle hay biểu tình ồn ào lớn tiếng là cách bày tỏ sự bực tức cao độ mà không vi phạm luật pháp Hoa Kỳ. Các quan chức chính phủ Mỹ từ tổng thống trở xuống khi xuất hiện trước công chúng cũng có khi gặp sự phản đối như thế. Người gây ồn ào, làm mất trật tự được nhân viên an ninh đưa ra khỏi phòng hội và không bị phạt gì.

Biểu tình phản đối Phó thủ tướng Trần Đức Lương, San Francisco 1994

Trường hợp ông Jerry Kiley thì sự phẫn uất được bày tỏ ở mức quyết liệt hơn việc dùng ngôn từ để phản đối hay sỉ nhục đối tượng. Trong phiên tòa buộc tội, ông Kiley đã từ chối nhận một tội nhẹ và đóng tiền phạt vài chục đô-la. Ông cương quyết ra toà để được trắng án vì cho việc làm của mình, tạt rượu, không nhằm chủ ý gây thương tích cho một ai mà đó chỉ là biểu tượng màu máu của đồng đội, ông dùng để nói với Thượng nghị sĩ McCain và Thủ tướng Khải là họ đã chết do bởi sự phản bội của những quan chức này.

Trong nhiều năm qua, những hội tù nhân và người Mỹ mất tích (POW-MIA) thường phản đối và chỉ trích mạnh Thượng nghị sĩ McCain và ứng viên tổng thống John Kerry. Hành động của ông Kiley là cao điểm của những chỉ trích đó.

Đây không phải là lần đầu tiên sự cố xảy đến với phái đoàn quan chức Việt Nam trong những chuyến đi công tác Hoa Kỳ.

Tháng 12 năm 2001 khi Phó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và phái đoàn gồm nhiều bộ trưởng đến San Francisco gặp gỡ doanh nhân Việt Mỹ thì một phụ nữ Việt, bà Đặng Nguyễn Ngọc Hạnh từ Pháp sang, đã vào phòng họp la lớn những lời lẽ chống cộng sản, chống lại phái đoàn. Nhưng người phụ nữ này lại đem theo bùi nhùi và xăng, với ý định phóng hỏa, theo lời bị can khai trước toà là để tự thiêu. Bà đã bị bắt trước khi châm mồi lửa. Công tố viên chính phủ Hoa Kỳ truy tố bà với tội mưu toan gây thương tích cho khách của chính phủ Mỹ.

Một vài hội đoàn người Việt đã đứng ra tổ chức gây quỹ pháp lý giúp cho bị can. Sau nhiều ngày toà xử công khai ở San Francisco, chánh án đã tuyên phạt bà Ngọc Hạnh 5 năm tù.

Trường hợp ông Tuấn Lê tòa sẽ phân xử hành động gây thương tích cho nạn nhân trong những ngày tới. Hành động bạo lực của ông, nếu tòa xét có tội sẽ hại cho ông vì còn là một thường trú nhân. Tuy việc trả ông về Việt Nam khó xảy ra do bởi bản chất của vấn đề, nhưng ông có thể gặp khó khăn khi xin nhập tịch sau này.

Trường hợp ông Bùi Đình Thi bị truy tố về những hành động bạo lực trong trại cải tạo ở Việt Nam là một thí dụ điển hình. Dù ông Thi đã có quốc tịch Hoa Kỳ, sở di trú vẫn có quyền rút lại quyết định cho ông nhập tịch.

Ngoài những sự cố làm lu mờ chính nghĩa của đoàn người biểu tình, nhiều người Mỹ gốc Việt đã làm một việc ý nghĩa bằng cách đóng góp 36 nghìn đô la để đăng “Lời kêu gọi Dân chủ cho Việt Nam” trên nhật báo Washington Post ngày 21 tháng 6. Đây được coi như tiếng nói phản bác lại những điều Thủ tướng Phan Văn Khải viết về tự do, dân chủ tại Việt Nam trong bài chính luận của ông đăng trên nhật báo Washington Times cùng ngày.

Những cuộc biểu tình trong tinh thần ôn hòa đều gây tiếng vang. Nhất là sự tập họp đó thể hiện nguyện vọng một cách tự do, dân chủ chứ không bị mua chuộc như nhà nước thường tuyên truyền, bôi bác. Hồi ký mới phổ biến của nguyên Phó Thủ tướng Đoàn Duy Thành, chương 9, có viết mỗi người tham gia biểu tình phản đối Vietnam Expo ’94 ở San Francisco “được bọn phản động thuê mỗi ngày 75 USD.” Nếu có thể mua được người biểu tình thì sứ quán Việt Nam đã bỏ tiền để đem người đến hoan hô các phái đoàn Việt Nam.

Tuy nhiên đối với đoàn biểu tình, nếu để bạo động xảy ra, rồi bị tòa xét xử và cho đó là diễn đàn phơi bày những vi phạm nhân quyền, chà đạp tự do của một nhà nước độc tài, đảng trị thì biện luận đó mất chính nghĩa, vì khởi xướng bạo lực là đã chà đạp lên luật pháp, một hành vi thường có trong những chế độ độc tài.

Biểu tình là quyền của người dân một nước dân chủ. Nhưng bạo động sẽ không nói lên được chính nghĩa.

(ảnh trong bài của tác giả)

© 2005 Buivanphu

[Bài đã đăng trên BBCVietnamese.com 13.07.2005]

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in cộng đồng, chính trị Việt and tagged , . Bookmark the permalink.

8 Responses to Biểu tình là quyền nhưng bạo động sẽ không đem lại chính nghĩa

  1. vân Nam says:

    Ông Phú ơi, tôi rất tiếc là để hỗ trợ cho lập luận của ông mà ông đã đưa trường hợp cuả ông Bùi Đình Thi vào đây.

    Tôi nghĩ ông có đủ hiểu biết về trường hợp này nhưng cố tình “dắt dê đi lạc”. Giết đồng đội, hành hạ chiến hữu cuả mình để chứng tỏ cho c/q CS biết là ông ta phục vụ họ tận tâm, tận lực thì chính quyền Mỹ nào chấp chứa? Mắc mớ gì đến chính nghiã với bạo lực ở đây mà cũng lôi kéo vào cho được?

    • buivanphu says:

      Bạn Vân Nam,

      Tôi đưa ra trường hợp ông Bùi Đình Thi để muốn nói lên là những hành bạo động đối với người khác, ngay cả khi không xảy ra trên đất nước Hoa Kỳ thì những cá nhân dùng bạo lực cũng bị trừng phạt. Như trường hợp ông Bùi Đình Thi bị tống xuất khỏi nước Mỹ.

      Vì thế nếu ở Mỹ ai dùng bạo lực gây thương tích cho người khác cũng sẽ bị xử theo pháp luật.

      Chúng ta phải chấp nhận nghe những ý kiến trái chiều chứ không thể nổi nóng lên mà đấm đá hay làm tổn thương thân thể người khác.

      – Bùi Văn Phú

  2. nguysaigon says:

    Có phải chỉ cần một vài người bợp tai đá đít mấy thằng Việt Cộng là chính nghĩa bị mất?

    Dễ dzậy sao giáo sư. Nếu đúng vậy thì Việt Cộng còn đợi gì mà không làm mất chính nghĩa của người tỵ nạn Việt Nam bằng cách cho người của chúng nó giả dạng người tỵ nạn để bợp tai mấy thằng cộng nô.

    Giáo sư có hiểu nghĩa chữ bạo động là gì không? Xịt hơi cay vào mặt người khác là bạo động?

  3. THẠCH SANH says:

    Ông Vân Nam và ông nguysaigon thân mến:

    Nếu các ông bà và những người biểu tình trong bài viết này trước năm 1975 mà làm chính trị hay thì miền nam Việt Nam đã không bị cộng sản Việt Nam đánh cho tan tác, các ông cũng không phải chạy qua tới bên Mỹ mà sống. Tại Sao? Tại vì có khí giới hiện đại, có đồng minh giàu mạnh về mọi mặt, nhưng từ sĩ quan trở lên đa số thì tham nhũng ngân sách quốc gia do Mỹ tài trợ, còn lính đi hành quân thì bắn giết người dân bừa bãi (nhất là nông dân). Một gia đình bị giết thì cả làng đó theo Việt Cộng, cứ thế mà nhân lên.

    Hôm nay các ông bà qua Mỹ cũng đấu tranh chính trị mà đòi tát tai, đá đít khách mời của chính phủ Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ thì thật là tội nghiệp cho sự nông cạn, thiếu hiểu biết của các ông bà, có dũng khí mà không có mưu trí để làm chính trị. Còn những hành động như ghi trong bài viết trên đây là của những kẻ lưu manh, vô học.

    • tranhoang says:

      Kính gửi ông Thạch Sanh,

      Trong thời chiến tranh thật khó phân biệt ai là nông dân hay du kích Việt Cộng. Một nông dân ban ngày cầm cuốc, ban đêm có thể cầm súng AK-47 hay lựu đạn khủng bố, giết dân.

  4. THẠCH SANH says:

    Kính gửi ông Tranhoang:

    Tôi xin nói thêm để ông và mọi người hiểu. Sai lầm về chính trị của chính phủ Việt Nam Cộng hoà trước năm 1975 là như ông nói đó là không phân biệt được ai vì họ chỉ khác về tư tưởng, còn giọng nói, màu da, bên ngoài họ rất giống nhau. Theo chính nghĩa nào là do suy nghĩ của họ. Cho nên không phân biệt được mà bắn giết được là sai lầm chính trị.

    Tôi là người sinh ra và lớn lên ở miền tây của miền Nam, cho nên tôi rất hiểu tấm lòng hiền hòa mến khách và dũng khí của con người nơi đây. Họ theo Việt Cộng làm du kích vì thù nhà. Ông cha họ bị giết oan ức nhưng không có chính thể nào bênh vực hay xét xử kẻ giết người, đó chính là quân đội Việt Nam Cộng hoà. Họ theo Việt Cộng vì lý tưởng của họ là muốn quét sạch cái chính thể đó đi. Đơn giản vậy đó mà ông nói họ khủng bố giết dân là không có lý gì để họ làm vậy. Mong ông hiểu sự thật.

    • tranhoang says:

      Thưa ông Thạch Sanh,

      Chuyện “giết lầm hơn tha lầm” là chính sách của người cộng sản đã có từ thời Stalin. Quân đội Việt Nam Cộng hoà có giết lầm thì cũng ít hơn nhiều lắm so với những tàn sát của Việt Cộng trong những vụ giết người như Tết Mậu Thân ở Huế năm 1968 và trên Đại lộ Kinh hoàng năm 1972 và bao nhiêu người nữa đã chết trong các trại học tập cải tạo sau ngày đất nước thôi hết chiến tranh.

      Nhưng nói cho cùng, chủ nghĩa cộng sản có đem lại được điều gì tốt đẹp cho đất nước Việt Nam từ nửa thế kỷ qua? Hay chỉ là một nước Việt Nam tụt hậu, nhân cách con người băng hoại.

  5. THẠCH SANH says:

    Con người Việt Nam băng hoại ư? Chuyện đó để nhân dân Việt Nam hôm nay tự phán xét.

    Ông tranhoang không có và không biết gì để mà phán câu băng hoại. Người Việt Nam phải sống đạo đức như các nước Hồi giáo ư, hay chơi như người Mỹ?

    Tụt hậu hơn trước năm 1975 ư? Để những tổ chức xã hội trên thế giới họ phán xét.

    Ông muốn nói về đất nước Việt Nam hôm nay thì phải nói cho thật lòng mình. Còn đảng nào điều hành đất nước đó chỉ là cái tên gọi, nhưng họ đều là người Việt Nam.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s