Rộn ràng niềm vui vào hạ

Bùi Văn Phú

Học sinh cấp hai cũng mặc áo choàng, đội mũ trong ngày tốt nghiệp

Học sinh cấp 2 trong ngày tốt nghiệp

Bây giờ ở Hoa Kỳ đang là mùa lễ tốt nghiệp. Trường cấp 1 và cấp 2 có lễ chuyển cấp – promotion ceremony – còn trường cấp 3 hay bậc đại học là lễ tốt nghiệp.

Phụ huynh có con em hoàn tất lớp 12 hay năm cuối của những thang bậc đại học trong những ngày này thật bận rộn dự lễ tốt nghiệp và tổ chức liên hoan mừng tân khoa. Theo dự báo kinh tế, sinh viên Mỹ tốt nghiệp năm nay có cơ hội kiếm được việc làm dễ hơn so với những năm đã qua của thiên niên kỷ mới, nhất là trong các ngành kế toán, y tá và giáo viên các cấp.

Trên báo chí Việt ngữ có đăng nhiều lời chúc mừng các tân khoa, là những tâm tình hãnh diện từ ông bà nội ngoại, bố mẹ, chú bác, cô dì hay người thân quen của gia đình gửi đến các em. Những tân khoa được chúc mừng thường là sinh viên vừa hoàn tất học trình của những ngành nghề kỹ sư, luật khoa, nha khoa, y khoa và dược khoa. Không mấy khi thấy những lời chúc mừng dành cho các khoa chính trị, giáo dục hay tâm lý, xã hội. Đó là dấu chỉ của tinh thần trọng sự giáo dục. Nhưng truyền thống mong con thành luật sư, bác sĩ, kỹ sư vẫn còn trong huyết thống của nhiều người Việt hải ngoại. Những lời chúc mừng còn thể hiện tính phô trương, trọng bằng cấp của người Việt Nam.

Ngoài những lễ tốt nghiệp từ nhà trường, cộng đồng người Việt ở San Jose và San Francisco hằng năm có tổ chức lễ phát thưởng và tuyên dương những học sinh xuất sắc, là những em đã đạt điểm từ 3.8/4.0 (A-) hay cao hơn trong niên học vừa qua.

Một sinh hoạt khác cũng mang tính giáo dục là lễ phát thưởng và bế giảng của các trường Việt ngữ.

Trong sinh hoạt của người Việt hải ngoại, nhiều nơi cuối tuần có những lớp học tiếng Việt. Nhiều trẻ nhỏ ngoài việc học phổ thông hằng ngày, vào cuối tuần còn được phụ huynh cho đi học thêm ngôn ngữ mẹ đẻ, học văn hoá Việt để có sự hiểu biết về quê hương nguồn cội. Ở bang California đã có những trung tâm Việt ngữ được thành lập từ hơn 25 năm qua, con số nay lên đến hơn 100 trung tâm với cả vạn học sinh hân hoan cắp sách đến trường vào mỗi cuối tuần.

Vùng Vịnh San Francisco có trung tâm Văn Lang ở San Jose là lâu đời và lớn nhất với cả nghìn học sinh theo học vào cuối tuần. San Francisco có trường Âu Cơ. Oakland có trường Hướng Việt, có chi nhánh trường Văn Lang. San Pablo có trường giáo lí và Việt ngữ của cộng đoàn Thánh Phaolô. Đa số trường Việt ngữ được tổ chức bởi những nhà thờ, thánh thất hoặc chùa để các em học tiếng Việt cũng như giáo lý theo tinh thần đạo của từng tôn giáo.

*

Học sinh trường Việt Ngữ San Pablo, vùng Vịnh San Francisco tham gia thi đua đố vui để học

Ở Việt Nam, khi trẻ em vừa bắt đầu cắp sách đến trường thì ngôi trường đầu đời của các em thường có tên như Mầm Non hay Măng Non. Những tên đó tự nó đã mang ý nghĩa về một lớp người trẻ bắt đầu lớn lên, được học hành phát triển trí dục và đức dục để sau này đơm hoa kết trái trong đời sống.

Nhìn những khuôn mặt học sinh tiểu học thơ ngây cũng như các em ở bậc trung học sắp trưởng thành mỗi cuối tuần chăm chỉ đến trường học thêm tiếng Việt, quý thày cô đều mừng vì những mầm non, măng non Việt đang có cơ hội vươn lên nơi quê hương mới nhưng không quên nguồn cội, quê hương của bố mẹ, ông bà.

Theo luật tuần hoàn thì con người sinh ra, lớn lên rồi già đi. Những gì đang làm dang dở của thế hệ hiện tại sẽ được nối tiếp bởi những thế hệ theo sau qua sự giáo dục, truyền dạy của thầy cô, của cha mẹ, các anh chị.

Nếu là bậc cha mẹ chắc chúng ta đã thi thoảng nghe con mình hỏi: “Dad! (or Mom!) Am I American?” – Bố ơi! (hay Mẹ ơi!) Con có phải là người Mỹ không? Câu hỏi là một sự tò mò bình thường vì trong những tiếp xúc ở trường học, ngoài xã hội, hay qua phim ảnh, ti-vi các em nhìn thấy có những khác biệt về màu da, bản sắc với những người chung quanh. Người lớn chúng ta hiểu rằng dưới một nhãn quan tổng thể thì tất cả đều là người Mỹ, dù da trắng, da đen hay da nâu, da vàng. Dù là người dân của một một đất nước đa chủng, nhưng gìn giữ bản sắc dân tộc là điều trân quý.

Những trường Việt ngữ được thành lập là nhờ vào thiện chí của những người làm việc thiện nguyện có chung hoài bão giúp cho các em hiểu biết văn hoá, lịch sử và lòng hãnh diện về dòng máu Việt Nam. Hy vọng mai sau trên đường đời dù thành đạt các em cũng không quên ngôn ngữ của hơn 80 triệu người và không cảm thấy xa lạ với cội nguồn.

Một học sinh đang tập viết tiếng Việt

Một học sinh đang tập viết tiếng Việt

Tôi dạy phổ thông và đại học cộng đồng đã hơn 20 năm, mỗi khi hè về nhìn đám học trò của mình hớn hở mũ áo rời trường, trong lòng mừng cho các em và cũng bâng khuâng nhớ đến những chùm phượng đỏ, những trang lưu bút ngày xanh.

Nhưng tôi vui nhất khi có dịp dự lễ phát thưởng của những trường Việt ngữ và thấy các em lên hát hò, ca múa với những điệu dân ca hay biểu lộ lòng biết ơn thầy cô bằng ngôn ngữ Việt.

Còn gìn giữ được văn hoá cội nguồn, các em chính là măng non Việt, là niềm hãnh diện của cộng đồng ở đất nước đa chủng, nhiều mầu da, tiếng nói này.

(ảnh trong bài của tác giả)

© 2006 Buivanphu

___

[Bài đã đăng trên BBCVietnamese.com 05.06.2006]

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in cộng đồng, đời sống and tagged . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s