Cờ đỏ, cờ vàng và bầu cử ở San Jose

Bùi Văn Phú

Độc giả chắc nhiều người cũng đã nghe nói đến San Jose, thủ phủ của thung lũng hoa vàng ở miền bắc California, là thành phố có đông người Việt sinh sống nhất tại hải ngoại. Với gần một triệu cư dân, khoảng 10% là gốc Việt mà những năm gần đây đã tích cực tham gia sinh hoạt chính trị nên số phiếu của người Việt có trọng lượng trong các kì bầu cử địa phương.

Ngày 8 tháng Sáu cử tri San Jose sẽ bầu thị trưởng và một nửa trong số 10 nghị viên hội đồng thành phố. Năm nay các khu vực mang số lẻ chọn người đại diện và nếu không ai được hơn 50% số phiếu thì hai ứng viên với số phiếu cao nhất sẽ vào vòng chung kết trong tháng 11.

Kì này nhiều người Việt ra tranh cử. Có Thomas Nguyễn tranh chức thị trưởng. Khu vực 7 với Nghị viên Madison Nguyễn đang là đại diện. Cô tái tranh cử cùng mấy ứng viên muốn giành chức của cô, trong đó có 3 người Việt là Minh Dương, Patrick Phú Lê, Vietnam Nguyễn và một người Mỹ La-tinh là Rudy Rodriguez. Vận động tranh cử khu vực 7 sôi động vì với những sai lầm của Nghị viên Madison Nguyễn trong vụ việc đặt tên cho khu phố Việt từ cuối năm 2007 khiến cô đã mất đi ủng hộ từ một số đông cử tri gốc Việt. Có thể cô sẽ không thắng ngay vòng đầu mà phải vào chung kết với một ứng viên người Việt.

Tờ rơi vi phạm luật bầu cử vì in cờ đỏ với ý nói xấu ứng viên Magdalena Carrasco (ảnh MercuryNews.com)

Nhưng cuộc bầu cử ở San Jose gần đây bỗng sôi nổi lên vì chuyện cờ đỏ, không phải trong khu vực 7 mà là khu vực 5, nơi bốn ứng viên đang chạy đua vào hội đồng thành phố đều là người gốc Mỹ La-tinh.

Sự việc xảy ra cách đây vài tuần khi một số cử tri gốc Việt nhận được qua đường bưu điện tờ rơi in hình một ứng viên, bên cạnh là cờ đỏ sao vàng cùng hàng chữ “Vote for Magdalena Carrasco” – Hãy bỏ phiếu cho Magdalena Carrasco – được mạo nhận gửi ra dưới tên một tổ chức vận động của bà Carrasco nhưng địa chỉ hòm thư không có thực. Một số cử tri gốc Việt tỏ ra bực bội khi thấy cờ đỏ sao vàng được dùng vì đó là lá cờ họ không chấp nhận. Tờ rơi mang một ý nghĩa xấu dành cho ứng viên Carrasco trong khối cử tri gốc Việt, nhưng ảnh hưởng của nó thế nào thì khó mà đo lường được.

Những đối thủ của bà Carrasco đã lên tiếng phản đối việc làm này và cho biết họ không dính dáng gì đến chuyện gửi những tờ rơi như thế. Một số đoàn thể, tổ chức người Việt cũng mạnh mẽ lên tiếng phản đối. Nhiều cơ quan chức năng địa phương và tiểu bang đang điều tra vụ việc. Thủ phạm nếu bị bắt có thể bị phạt tù và phạt tiền lên đến nhiều chục nghìn Mỹ-kim

Qua vụ tờ rơi liên quan đến ứng viên Magdalena Carrasco, cư dân San Jose được biết thêm là trong kì bầu cử năm 2008 cũng có người đã dùng hình cờ đỏ để ám chỉ một ứng viên hội đồng giám sát quận hạt, ông Richard Hobbs, là cộng sản. Đây là một hành động vu khống giấu mặt. Ban vận động của ông Hobbs nhận được tờ rơi cận ngày bầu cử nên đã không đưa vụ việc ra công luận. Năm đó ông được 46% số phiếu, thua ứng viên George Shirakawa Jr.

Chuyện cờ vàng đã có nhiều ứng viên ở Quận Cam cũng như vùng San Jose dùng nó để vận động trong khối cử tri gốc Việt. Trên những trang vận động đăng báo Việt ngữ cử tri thường thấy thấp thoáng bóng cờ vàng. Nhưng dùng cờ đỏ để làm hại uy tín một ứng viên chỉ mới xảy ra gần đây.

Ứng viên Xavier Campos dùng cờ vàng trong quảng cáo vận động tranh cử để thu hút sự ủng hộ của cử tri gốc Việt (ảnh Bùi Văn Phú)

Với con số khá đông và nhiều thành phần trí thức sinh sống ở San Jose nên Nhà nước Việt Nam cũng như các ứng viên dân cử đều tìm sự ủng hộ của người Việt. Hà Nội tìm sự ủng hộ qua cách bỏ tiền vào đầu tư thương mại trong vùng – một doanh nhân trong nước đã mua một trung tâm thương mại giá 60 triệu Mỹ-kim – hoặc chào mời dân địa phương đem tiền về nước đầu tư.

Trong khi đó các vị dân cử tìm sự ủng hộ bằng cách lắng nghe, tìm hiểu tâm tư, nguyện vọng và tranh đấu cho quyền lợi của cử tri gốc Việt. Để tìm kiếm sự ủng hộ của khối cử tri gốc Việt, các chính trị gia thường mang theo mầu cờ sắc áo của cộng đồng Việt. Có bà mặc áo dài, có ông đội khăn đóng trong những dịp lễ lạt truyền thống. Có vị đeo cà vạt cờ vàng ba sọc đỏ đến dự các sinh hoạt.

Năm năm trước hội đồng thành phố San Jose đã đồng thanh biểu quyết công nhận cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của cộng đồng người Việt ở đây. Trên toàn nước Mỹ, nhiều tiểu bang, quận hạt và thành phố có đông người Việt sinh sống cũng đã có những nghị quyết tương tự.

Hà Nội đang muốn giương lên ngọn cờ đỏ trên thung lũng hoa vàng nhưng dân cử thì hững hờ vì họ biết rằng nếu ủng hộ Hà Nội là coi như tự sát chính trị.

Làm chính trị chẳng ai dại đi vào con đường như thế.

© Buivanphu 06.2010

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in cộng đồng, chính trị Việt and tagged , . Bookmark the permalink.

16 Responses to Cờ đỏ, cờ vàng và bầu cử ở San Jose

  1. Ngọc Thỏ says:

    “Hà Nội đang muốn giương lên ngọn cờ đỏ trên thung lũng hoa vàng nhưng dân cử thì hững hờ vì họ biết rằng nếu ủng hộ Hà Nội là coi như tự sát chính trị.”

    Chính phủ Mỹ đang tự sát chính trị chăng? Còn Hoàng Duy Hùng (Nghị viên Hội đồng Thành phố Houston, Texas) với tâm tình đường bay thẳng Houston – Sài Gòn thì sâu?

  2. Ha le-praha says:

    Tất cả đã trôi về quá khứ. Tương lai mới là điều cần tìm đến. Cờ vàng hay cờ đỏ đều là nhảm nhí cả mà thôi.

  3. Thạch Sanh says:

    Tôi không hiểu và không biết là hàng trăm chủng tộc khác trong nước Mỹ khi ra ứng cử, bầu cử họ có đem cái lá cờ “cộng đồng” của chủng tộc họ ra làm biểu tượng để tranh giành phiếu không?

    Tại sao là người quốc tịch Mỹ mà cứ phân biệt chủng tộc vậy. Tại sao phải đem cái cờ ba sọc đó ra kiếm phiếu vậy? Lạ thật.

    Vậy thì khi được bầu làm thị trưởng, thống đốc, tổng thống chắc quý vị thay luôn cờ Mỹ bằng cờ ba sọc và thay tên Hợp chủng quốc Hoa Kỳ thành Việt Nam luôn chắc?

    Ôi không biết người Mỹ họ có nghĩ ra không, họ có biết không? Thật là hãi hùng.

  4. Thăng Long Thành says:

    Thạch Sanh chắc không sống ở Mỹ nên không biết. Ở California mà mang cờ đỏ ra vẫy là tan gia bại sản, trong thương mại cũng như chính trường. Cái anh chàng Trần Trường đã thử rồi và tiêu tùng cả chì lẫn chài. Vài ứng viên tỏ ra ủng hộ Hà Nội thì không thắng cử được.

  5. Thạch Sanh says:

    @ Thăng Long Thành:

    Bạn nói tôi không phải ở Mỹ là đúng! Tôi là người Sài Gòn (TP. Hồ Chí Minh).

    Nhưng không phải ai ở Mỹ cũng hiểu hết bản chất của những người Việt cực đoan đâu bạn ạ. Tại sao tòa thị chính ở Mỹ họ treo cờ đỏ sao vàng của Việt Nam được? Mà họ là người Việt lại khủng bố người Việt?

    Chắc bạn đọc nhưng bạn không hiểu ý của tôi rồi, tôi đâu nói là ủng hộ Hà Nội hay cờ Việt Nam đâu. Tôi chỉ nói các bạn là công dân Mỹ, ở nước Mỹ mà sao các bạn cứ xem quyền lợi của chủng tộc mình là trên hết vậy, tại sao phải đem cái cờ vàng ba sọc ra để mị dân Việt kiếm phiếu vậy và hệ quả của tư tưởng đó là như thế nào, ra sao?

  6. Thăng Long Thành says:

    Người Việt nào khủng bố vậy? Toà thị chính nào treo cờ đỏ sao vàng vậy? Bạn Thạch Sanh có thể nói rõ cho biết được không?

  7. Thạch Sanh says:

    Thăng Long Thành thân mến!

    1/ Ngoại trưởng Mỹ: Chúc mừng quốc khánh Nước CHXHCN VN.

    Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton nói Mỹ sẽ tiếp tục là bạn và đối tác của Việt Nam, cùng hướng tới xây dựng mối quan hệ đối tác chiến lược.

    Trong tuyên bố ra ngày 31/8 nhân kỷ niệm Quốc khánh Việt Nam (ngày 2/9), Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton khẳng định Mỹ và Việt Nam ngày càng hợp tác trên nhiều lĩnh vực và Mỹ sẽ tiếp tục là bạn và đối tác của Việt Nam.

    Tuyên bố viết: “Mối quan hệ của chúng ta (Mỹ và Việt Nam) dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau và cùng nhau cam kết tăng cường ổn định và thịnh vượng tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Mỹ sẽ tiếp tục là bạn và đối tác của Việt Nam khi chúng ta cùng tạo ra một tương lai mới cho sự hợp tác của khu vực và toàn cầu để nắm bắt cơ hội và giải quyết thách thức đặt ra đối với chúng ta.”…

    2/ Bạn vào mục Nước Việt phía bên trên của trang Web này, bạn tìm đọc bài “Từ 2-9 đến 1-10”:

    Trích: “Hôm đầu tháng, lái xe ngang qua Toà thị chính San Francisco thấy trên tiền đình có treo lá cờ đỏ sao vàng. Tôi đoán bên trong đang có tiếp tân chào đón một đoàn trong nước qua thăm thành phố. Mà nếu có quan chức Việt Nam đến đây, sao không có biểu tình phản đối như vẫn thường xảy ra?”…

  8. Thăng Long Thành says:

    Cám ơn Thạch Sanh về những sự kiện dẫn chứng.

    Như thế là nước Mỹ tự do thật. Ai thích Việt Cộng thì cứ thích, ai phản đối cứ phản đối mà chẳng sợ bị tù.

    Dân Mỹ không ủng hộ chính sách của chính phủ mà còn xuống đường phản đối là chuyện thường. Tôi chẳng đồng ý với việc Hoa Kỳ chơi thân với Việt Nam cho lắm, khi mà ở đó còn ách độc tài cộng sản.

    Tại Việt Nam, nơi bác đang sống thì phản đối nhà nước, phản đối Trung Quốc thì vào tù là thường: Tạ Phong Tần, Cù Huy Vũ, Bùi Minh Hằng, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung… là bằng chứng đấy.

    Có đọc qua mấy phản hồi của bác, tôi lại sắp phải nghe: “Không ai bị bắt vì phát biểu ý kiến cả, mà vì vi phạm pháp luật Việt Nam” như người phát ngôn từ Thanh Thúy, Phương Nga lải nhải từ bao năm qua.

  9. Thạch Sanh says:

    @ Thăng Long Thành:

    1/ Trích: Như thế là nước Mỹ tự do thật. Ai thích Việt Cộng thì cứ thích, ai phản đối cứ phản đối mà chẳng sợ bị tù.

    Câu trên của bạn nghe nó thật là vô duyên, chuyện đó đâu có dính dáng vì tới nước Mỹ đâu mà bỏ tù?

    2/ Dân ta hay nói: “Nói phải có sách, mách phải có chứng”.

    Tôi dẫn chứng cho bạn thấy những gì có thật và đúng, còn những sự việc bạn nêu là không đúng sự thật.

    Những kẻ bạn nêu tên như trên là những kẻ phạm tội hình sự, mà trong luật hình sự Việt Nam có nêu rõ tội danh, vì vậy công tố và tòa án có đủ chứng cứ để kết tội họ.

    Vì vậy những kẻ đó phải nhận hình phạt do mình pham tội, chứ không phải họ phản đối Trung quốc mà ở tù. Đó là ngụy biện.

    Đất nước nào cũng có luật riêng, luật Việt Nam không cần phải giống luật Mỹ, luật Mỹ cũng không cần phải giống luật Hồi giáo. Công dân nước nào thì sống và làm việc phải chấp hành theo pháp luật nước đó. Mỹ còn có luật riêng của tiểu bang mà, đúng không?

    Còn ý bạn nói ở xứ Mỹ của bạn là nhân quyền, dân chủ, thì chuyện của ông Trần Trường như bạn nêu là sao có dân chủ, nhân quyền không?

    Còn có rất nhiều chuyện của cộng đồng người Việt ở Mỹ rất là độc tài, nhưng kể thì dài lắm.

    3/ Chuyện bạn có đồng ý Mỹ chơi thân với VN hay không là quyền của bạn. Còn chuyện Mỹ chơi thân với Việt Nam hay không đó là chuyện của chính phủ Mỹ, của nhân dân Mỹ. (Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ mà).

  10. Thăng Long Thành says:

    @ Thạch Sanh:

    Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung bị tù vì phản đối chính sách độc tài của nhà nước cộng sản Việt Nam. Họ đòi nhân quyền cho chính họ và cho dân Việt mà phải vào tù, bị kết tội vi phạm các điều 79, 88 của nước Việt Nam. Đó là những điều luật phản tiến bộ nhất trong thời đại này.

  11. Thạch Sanh says:

    @ Thăng Long Thành:

    Chuyện luật pháp thì tôi đã nói như trên rồi, còn luật đó có tiến bộ hay độc tài thì do 86 triệu dân Việt Nam phán xét, quyết định, chứ không phải do những người chống cộng lưu vong ở nước ngoài, là công dân nước ngoài có quyền đó.

    Những người bạn nêu tên trên, họ không đại diện cho nhân dân Việt Nam mà họ chỉ đại diện cho những kẻ chống cộng phản quốc lưu vong ở nuớc ngoài, bằng chứng là các phiên Tòa xét xử họ điều có thông báo trước trên các phuơng tiện thông tin đại chúng, nhưng không có nhân dân nào, không có đại diện đoàn thể nào đến để phản đối, đại đa số nhân dân đồng ý là phải trừng phạt họ theo pháp luật. Chỉ có một số ít thân nhân, thân hữu của họ đến dự và truyền thông đến đưa tin.

  12. Thăng Long Thành says:

    @ Thạch Sanh:

    Bác nói nhảm. Người dân Việt có được tự do nói lên quan điểm đâu mà bác biết nhân dân có ủng hộ Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Bùi Minh Hằng hay không. Mới chỉ mở miệng ra phản đối nhà nước mà đã vào tù rồi.

    Nhiều blog lề trái đưa tin đầy đủ về các cuộc biểu tình trước toà án và bị công an ngăn cản. Bác tìm đọc anhbasam.wordpress.com hay boxitvn.blogspot.com có thông tin đa chiều trên đó.

    Biểu tình chống Trung Quốc, bày tỏ lòng yêu nước thì bị ngăn cản. Ông Tây có quốc tịch Việt là Hồ Cương Quyết làm phim về Hoàng Sa, Trường Sa cũng không được phép chiếu ở Việt Nam mà phải đem sang Đức, Pháp, Ba Lan, Séc chiếu.

  13. Người San Jose says:

    Trong lần bầu cử với cờ đỏ, cờ vàng tung ra, bà Carrasco thất cử còn ông Campos thắng. Bây giờ ông Xavier Campos là nghị viên hội đồng thành phố San Jose.

  14. Thạch Sanh says:

    @ Thăng Long Thành:

    Người dân Việt không biết nói lên quan điểm của mình? Vậy mà Cách Mạng Tháng Tám mùa thu năm 1945 nhân dân Việt Nam cả nước đồng loạt đứng lên, có mác dùng mác, có dao dùng dao, có tầm vong cầm tầm vong chống lại quân xâm lược Pháp và bọn tay sai bằng tất cả lòng căm thù sục sôi.

    Hàng triệu người vì thế cô, lực yếu họ đã bị bắt, bị lưu đày ra các đảo như Côn Lôn, Phú Quốc, Phú Lợi, Chín Hầm ở Huế.

    Hàng triệu đồng bào Việt Nam bị tra tấn, đày đọa gông cùm, bị hãm hiếp cho đến chết, bị xử tử trong ngục tù. Xương của những người yêu nước đó chất thành núi, còn người may mắn trở về thì bệnh đau chỉ còn xuơng bọc da.

    Chuyện phim của ông tây theo cách mạng Hồ Cương Quyết mà ông nói đó, nó thuộc về chuyện ngoại giao chính trị. Người Việt Nam không có quan điểm kiêu khích, chuyện gì qua thì cho nó qua… đừng kích động.

    Cũng như ta với người Pháp, người Nhật, người Mỹ vậy, không đem những phim hận thù ra để kích động nhân dân, mà phải nói với họ rằng chúng ta là bạn và mong muốn huớng tới tương lai tốt đẹp hơn cho tất cả chúng ta.

    Đầu của các ông là thuộc tư tưởng làng xã, vì vậy về tư tưởng chính trị, chiến tranh thế giới của các ông chỉ là cừu non.

    • Bat Khuat Muon Nam says:

      Nếu không có Đảng Cộng sản Việt Nam thì tôi đâu có được qua Mỹ. Nhờ chiến thắng của đảng mà tôi mới được đi Mỹ đấy chứ. Ở lại Việt Nam thì cũng chết tiệt rồi, không ở biên giới Lạng Sơn thì cũng bên chiến trường Kampuchia.

      Nước Việt Nam nửa thế kỷ trước toàn anh hùng, toàn dân ưu Việt. Nhưng giờ tụt hậu hơn bao giờ hết. Này nhé. Pháp đô hộ, Mỹ xâm lược đè đầu, cỡi cổ dân Việt mà lúc đó họ chẳng sợ ai, vùng lên làm cách mạng, xuống đường đuổi Mỹ, xông vào chiến trường miền Nam đánh cho bọn đế quốc tan tành, phải nhục nhã bỏ đi.

      Nhưng 30 năm qua dưới thời cộng sản thì người Việt im re. Như thế mới biết chế độ cộng sản tàn bạo như thế nào với người dân của họ. Bọn tàu khựa nay đánh chỗ này, mai chiếm chỗ nọ mà chẳng ai dám biểu tình, xuống đường. Mai mốt mấy ông Tàu có chiếm Hà Nội thì cũng chẳng thấy anh hùng đâu, chỉ còn toàn một lũ tay sai đang cỡi đầu, đạp vào mặt dân.

  15. Thạch Sanh says:

    @ Bat Khuat Muon Nam

    Câu đầu tiên bạn có biết bạn nói gì không? Đó là lời nói và hành động của những kẻ hèn nhát, thích hưởng thụ cá nhân.

    Khi đất nước bị xâm lăng, người dân bị giết hại, chúng tàn sát nhân dân ta ở biên giới, xương sọ còn chất đống. Trong khi tất cả con dân đất Việt đem tính mạng, xương máu của cả dân tộc ra bảo vệ đất nước thì các ông bà lo tìm đường vượt biên qua những nước giàu sang để hưởng thụ sung sướng.

    Vậy mà mở mồm ra nói là yêu nước, thật là nhục nhã!

    Còn những câu dưới là nói nhảm nhí, của những kẻ lí luận không có chính nghĩa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s