World Cup hạ màn, Paul còn sống

Bùi Văn Phú

Tôi thuộc về thế hệ thích đọc truyện Duyên Anh thời học cấp 2, với con Thúy, thằng Côn, với Bồn lừa là một cặp dò lừa banh cực kì hay. Chưa có nhà văn nào của Việt Nam đưa sân cỏ và bóng đá vào văn chương làm say mê biết bao độc giả như Duyên Anh.

Chiều nay coi trận chung kết giữa Hà Lan và Tây Ban Nha mà tức. Nhiều trái banh, đáng lí ra cầu thủ Tây Ban Nha đã có cơ hội đá lọt lưới mà cứ tìm cách lừa banh nên mất cơ hội làm bàn thắng. Thua Bồn lừa trong văn chương Việt Nam.

Trận chung kết giữa Hà Lan và Tây Ban Nha, 11.07.2010 (ảnh: Bùi Văn Phú)

Phải nói trận chung kết không hào hứng bằng trận tranh hạng 3 giữa Đức và Uruguay ngày hôm qua với 5 trái lọt lưới, Đức được 3. Hôm nay, hai hiệp đã qua, cộng thêm vài phút mỗi hiệp mà Tây Ban Nha cũng như Hà Lan chưa vào trái nào. Đá thêm 15 phút cũng chưa tới đâu.

Những ai cá độ “over” là coi như chung tiền, “under” thì thắng. Rồi nào chấp nửa trái. Các bạn bàn tán tính điểm thắng thua. Tôi chẳng hiểu những trò cá cược thể thao, bóng đá cũng như bóng chổng mông ở Mỹ là cao – over, hay thấp – under – như thế nào. Đơn giản tôi chỉ biết cá đội nào thắng thì đội thua chung tiền. Một ăn một. Sau khai mạc World Cup, tôi đánh cá với một người bạn là tôi bắt đội Brazil sẽ là vô địch, anh bạn bắt đội Tây Ban Nha. Đội nào giật được cúp thì đội thua phải chung tiền, 50 đô-la, không ai trúng thì huề.

Cả tuần trước tôi đã biết mình không còn có cơ hội thắng, mà không có nghĩa là đã thua vì Brazil bị loại, nhưng liệu Tây Ban Nha có giành được cúp không.

Sáng nay trên đường đến một tiệm ăn để vừa xem bóng đá vừa mừng thôi nôi con một người bạn, con tôi nói nếu đánh cá nó sẽ bắt Tây Ban Nha 2-1 cho trận vô địch. Cháu thích chơi bóng rổ nhiều hơn các môn thể thao khác, nhưng có bạn gốc Mỹ La-tinh nên dịp này cũng hay tụ họp nhau lại coi bóng đá vào những cuối tuần qua. Con hỏi tôi có đánh cá hôm nay không, tôi nói không vì đã cá với bạn rồi. Chuyện con bạch tuộc tên Paul cũng làm cháu thắc mắc. Tôi không có lời giải thích khoa học nào về cách Paul chọn đội thắng thua và đã trúng 7 lần. Bây giờ Paul cũng đã chọn Tây Ban Nha và mọi người đang chờ xem. World Cup 2010 có Paul là một chuyện lạ.

Chủ xị hôm nay cũng là một cầu thủ bóng đá vẫn còn sung sức. Nhiều năm trước anh rất hăng say ra sân, đã nhiều lần về Việt Nam đá giao hữu. Sau này tuy không còn tham gia đội bóng nào ở quanh đây, nhưng anh vẫn rủ bạn ra sân tập dượt để giữ gìn sức khoẻ hơn là tranh đua. Cùng anh em theo dõi trận chung kết có vài cầu thủ từng đá bóng ở Việt Nam sau năm 1975, một anh đá cho Citroen, một bác đá cho sở nông nghiệp thành phố Hồ Chí Minh. Bác kể đã có thời chạy trên sân cỏ với Tam Lang.

Chúng tôi chừng hơn hai chục người đàn ông, vừa uống Heineken, sản xuất từ Hà lan, vừa xem trận chung kết. Cũng hét hò theo những đường banh đẹp, hay hụt. Nhưng ít người bắt đội Hà Lan. Tuy thế cũng không ai dám chắc Tây Ban Nha sẽ thắng, dù Paul đã mở hộp thức ăn mang cờ Tây Ban Nha. Cho đến khi một cầu thủ Hà Lan bị thẻ đỏ, đuổi khỏi sân, hi vọng mới lên cao cho Tây Ban Nha. Mấy người nói vui: Hà Lan mà thắng thì con bạch tuộc sẽ vào nồi.

Đến phút thứ 116 Tây Ban Nha đá lọt lưới một trái thật đẹp. Hà Lan không gỡ nổi vào phút chót. Van Gogh không thể mỉm cười và những vườn tu-líp quanh Amsterdam sẽ không bừng nở lên được vào sáng mai. Trong khi cả nước Tây Ban Nha sẽ thức trắng đêm, vui mừng, điên lên như những con bò tót.

Suốt thời gian World Cup, sáng sáng lái xe đi làm nghe đài Mỹ trực tiếp những trận đá bóng, nhưng tôi thấy không hồi hộp bằng nghe đài tiếng Mễ với giọng thường khẩn trương khi banh đến gần khung thành. Nhất là khi banh lọt lưới thì chữ “gôôô…lờ” kéo dài nghe như bất tận. Có một điểm khác biệt trong tường thuật thể thao là phóng viên Mỹ là vẫn gọi mức đo bằng “yard line” là đơn vị đo lường ở Mỹ, 1 yard dài 91 cm.

World Cup có thể so sánh như đơn vị đo lường thập phân mà cả thế giới đang dùng, trừ Hoa Kỳ. Nước Mỹ có luật khuyến khích chuyển đổi đơn vị cho đồng nhất với thế giới, nhưng nhiều công ti sản xuất vẫn chưa muốn, vẫn dùng đơn vị Anh mà ngay cả bên Anh tôi nghe nói cũng đã chuyển qua thập phân. Cũng như bóng đá, nước Mỹ đã tham gia tranh đua với thế giới nhưng trong nước chưa thực sự dấy lên một phong trào. Có thể vì phải chờ 4 năm mới có một lần. Kể ra hơi lâu, mà người Mỹ thì hay quên.

World Cup 2010 đã hạ màn. Tây Ban Nha đạt cúp vô địch. Trở lại chuyện Paul ra dấu chỉ tiên đoán, như thế Paul đoán trúng hết cả 8 trận. Xét theo xác xuất đó không phải là điều khó khăn lắm. Mỗi lần được cho ăn Paul có hai chọn lựa, coi như 50-50. Cả tám lần đều đúng thì cơ hội là 1/256, tức khoảng 4 phần nghìn.

Không biết Paul có sống được bốn năm nữa không. Nếu còn, 2014 tôi sẽ hướng về Brazil và đánh cá theo chọn lựa của Paul. Mỗi trận 20 đô-la.

© Buivanphu 07.2010

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in thể thao, đời sống and tagged , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s