Hơi cay Lý Tống, chuyện dài Việt Nam

Bùi Văn Phú

Lý Tống (ảnh: Bùi Văn Phú)

Thứ Sáu 23.07 tôi có mặt tại toà thượng thẩm quận hạt Santa Clara, nơi ông Lý Tống ra toà để nghe chánh án quyết định về tiền thế chân.

Trên đường lái xe, sáng sớm đã có đài tiếng Việt trên sóng AM 1500 mở đường dây điện thoại cho thính giả góp ý về hành động của Lý Tống, một cựu sĩ quan không quân Việt Nam Cộng hoà, đã xịt hơi cay vào mặt ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng trong buổi diễn hôm 18.7 tại thính phòng của Santa Clara Convention Center. Hầu hết thính giả gọi vào lên tiếng ủng hộ việc làm của ông Tống.

Bên ngoài toà án có nhiều khuôn mặt cộng đồng như các ông Nguyễn Mộng Hùng, Đặng Thiên Sơn, Lê Lộc, Bác sĩ Phạm Đức Vượng, nhà thơ Hoàng Xuyên Anh. Bên trong, hơn một trăm người Việt tràn ngập hành lang trước phòng xử 23 của Chánh án Jerome Nadler, sau đó chuyển qua phòng 32 của Chánh án Gilbert Brown. Tôi đi theo Luật sư Đỗ Văn Quang Minh, hỏi ý ông về chánh án mới, ông nói ông này khó vì từng là biện lí. Luật sư Nguyễn Tâm, người cùng với Luật sư Michael Lưu đại diện cho ông Lý Tống, cũng có nhận xét như Luật sư Minh. Luật sư Tâm sẽ trình bày trước chánh án những lí do để yêu cầu giảm tiền thế chân từ 100 nghìn đô-la xuống 52 nghìn.

Hỏi quan điểm một người đến dự phiên toà, bà Maria Vũ nói: “Lý Tống không vi phạm luật pháp. Hành động của Lý Tống như thế còn quá nhẹ so với Việt Cộng đàn áp dân mình. Việc xịt hơi cay vào Đàm Vĩnh Hưng của Lý Tống là chỉ muốn dân mình được tự do và Việt Nam có dân chủ vì Đàm Vĩnh Hưng là đứa con mà cộng sản Việt Nam sai qua đây hát”. Bà có lời khuyên với những ca sĩ hải ngoại: “Lệ Thu hay Thanh Tuyền hãy mở mắt ra, đừng về hát cho cộng sản nghe nữa. Đàm Vĩnh Hưng nói nó là ca sĩ số 1 của Việt Nam”. Hôm nay bà Maria xin nghỉ việc để có thể đến dự phiên toà. Hỏi một vài người khác nữa nhưng khó mà tìm được người không đồng ý với hành động của ông Lý Tống ở chỗ này.

Toà thượng thẩm quận hạt Santa Clara sáng 23.07.2010 (ảnh: Bùi Văn Phú)

Trước giờ phòng mở cửa, một nhân viên an ninh, rồi đến luật sư Michael Lưu đã nói rõ cho mọi người biết là không được đem máy hình, máy quay phim vào phòng xử và phải tắt điện thoại cầm tay. Một số anh em làm truyền thông với thẻ báo chí, với máy hình lủng lẳng trên người lắc đầu, than thở ông chánh án này khó thiệt. Phiên toà hôm trước chánh án Nadler không cấm như thế.

Khoảng 60 người vào được bên trong. Hết ghế nên ai không có chỗ ngồi được an ninh mời ra ngoài.

Ông Lý Tống bước vào phòng trong bộ quần áo tù mầu xanh đậm và phía cạnh mắt trái còn miếng băng nhỏ là thương tích, mà trong một buổi nói chuyện với luật sư sau khi bị bắt ông cho biết là do cảnh sát gây ra.

Những luận điểm Luật sư Nguyễn Tâm trình bày trước chánh án để xin giảm tiền thế chân là:

  • Có điều gì đó không minh bạch khi tiền thế chân của thân chủ lúc đầu chỉ là 2 nghìn đô-la, rồi tăng lên 8 nghìn, rồi 25 nghìn, 52 nghìn và bây giờ là 100 nghìn. Công tố muốn làm lớn một vụ việc nhỏ.
  • Thân chủ của ông không phải là người chạy trốn. Ông Lý Tống chưa một lần chạy trốn mà thực sự ông sẵn sàng ra toà để chứng minh mình vô tội để lấy lại danh dự cho ông.
  • Ông được nhiều người trong cộng đồng bảo chứng, trong đó có cô Aimee Hoàng có mặt trong toà là tình nhân của ông Tống. Luật sư Tâm cũng nhắc đến những người có mặt hôm nay và những người đang ở bên ngoài hành lang và 643 thỉnh nguyện thư, cùng với chừng 1500 emails, chữ kí, tất cả là 2757 chữ kí bảo kê cho ông Lý Tống được tại ngoại. Luật sư Tâm đọc phần chính của thỉnh nguyện thư đã được phổ biến trên mạng.
  • Chỉ một lần trong đời ông Lý Tống đã chạy trốn là khi ông chạy khỏi quê hương của ông trong một chuyến vượt ngục dài vạn dặm đã được Tổng thống Ronald Reagan khen ngợi và báo Reader’s Digest tường thuật.
  • Luật sư Tâm trích lời ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng muốn đối đầu với thân chủ của mình như trong một trận bóng đá: “Tôi nhắc lại một lần nữa, tôi không để ai dẫn 1-0 với tôi bao giờ. Nhất định phải là 1-1, không sớm thì muộn.”, để chứng minh ca sĩ này là một cán bộ của chế độ Hà Nội, được huấn luyện kĩ càng.
  • Hành động của ông Lý Tống không phải vì thù hận cá nhân hay lợi ích riêng tư mà vì dấn thân cho tự do. Bức hình Linh mục Nguyễn Văn Lý bị công an bịt miệng trong một phiên toà ở Việt Nam được trưng ra để chứng minh tại Việt Nam không có tự do.

Lúc này Luật sư Bùi Kim Thành đem điện thoại cầm tay ra bấm bấm và liền bị an ninh đuổi ra. Trước khi rời phòng xử, bà hô to 3 lần: “Thank you Hero Lý Tống”.

Lý Tống giả gái xịt hơi cay vào mặt ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng (ảnh: Trương Xuân Mẫn)

Qua phần công tố, Biện lí John Gogo đưa ra những buộc tội để yêu cầu toà không giảm mức tiền thế chân cho ông Lý Tống với những luận điểm:

  • Sự nghiêm trọng của vụ việc như đã được quay phim và đưa lên mạng.
  • Hành động xịt hơi cay là xử dụng vũ khí có thể gây chết người – deadly weapon – mà án tù có thể là 6 năm 8 tháng. Sự an toàn của công chúng đã bị nghi can vi phạm. Trong một nơi kín cửa, một số khán giả báo với cảnh sát là hơi cay đã làm họ ho, khó chịu.
  • Dù nghi can từ trước đến nay không có bất cứ một tiền án nào tại Hoa Kỳ, nhưng trong quá khứ đã không tặc máy bay để rải truyền đơn và bị một quốc gia, công tố viên không nói là nước nào, xử tù 20 năm.
  • Nghi can được tại ngoại, ông sẽ xuống Quận Cam để biểu tình, vì thế sự an toàn của công chúng có thể bị vi phạm.
  • Tiền thế chân 77 nghìn đô-la là bình thường cho năm tội đại hình và một tiểu hình, nay thêm cáo buộc nghi can đã dùng vũ khí có thể gây tử vong nên công tố viên đề nghị chánh án giữ mức tiền thế chân là 100 nghìn.

Sau khi nghe phiá bị cáo và công tố trình bày, Chánh án Brown nói luật pháp bảo vệ người dân. Quan tâm đến sự an toàn của quần chúng, ông phát biểu nghi can được quyền tự do phát biểu quan điểm trái nghịch, nhưng không được phép tấn công người khác và gây ra những thiệt hại cho quần chúng – collateral damage. Chánh án nói ông biết Lý Tống sẽ không chạy trốn mà đang mong đợi dùng phiên toà này làm một diễn đàn chính trị. Để mô tả con người của Lý Tống, ông chánh án mượn lời Shakespeare: “He protests too much.” – Ông ta phản đối quá nhiều.

Sau đó Chánh án Brown đưa ra 4 quyết định:

  1. Tiền thế chân là 75 nghìn đô-la.
  2. Nghi can không được liên lạc với nạn nhân bằng bất cứ phương tiện nào, kể cả những phương tiện điện tử.
  3. Nghi can không được tới gần nạn nhân trong vòng 300 yards (274 mét).
  4. Lệnh này có hiệu lực một năm, kể từ hôm nay.

Phiên toà tới được ấn định vào ngày 4 tháng 8 tại phòng xử của Chánh án Jerome Nadler.

Không biết Chánh án Nadler có cách nhìn vụ án khác với Chánh án Brown như thế nào, nhưng qua phiên toà định tiền thế chân vừa xảy ra, chỉ trong vòng chưa đến nửa giờ đồng hồ mà chuyện của người Việt từ San Jose, Quận Cam đến Việt Nam đều được các bên đem ra trình trước toà.

Những phiên xử tới chắc chắn sẽ có nhiều chi tiết li kì hơn.

Các luật sư của ông Lý Tống: Michael Lưu, tay ra dấu V, Tâm Nguyễn và Đỗ Văn Quang Minh đang tường trình kết quả phiên toà ngày 23.7.2010 (ảnh: Bùi Văn Phú)

*

Câu chuyện Lý Tống đang được bàn cãi khắp nơi trong cộng đồng người Việt. Những câu hỏi được đặt ra là ông Lý Tống có bình thường không, có thế lực nào đứng phiá sau và liệu ông có bị ở tù trong vụ việc tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng hay không?

Về câu thứ nhất, theo tôi ông Lý Tống mưu trí và gan dạ. Ông rất phi thường, vì nếu không đã không thể rải truyền đơn tại Việt Nam, tại Cuba hay giả dạng để làm những chuyện có kế hoạch, tính toán rất kĩ.

Ông cũng rất muốn được mọi người chú ý đến mình. Từ khi về lại Hoa Kỳ sau nhiều năm tù ở Thái Lan vì tội áp lực một phi công Thái lái máy bay rải truyền đơn lần thứ hai xuống Sài Gòn vào năm 2000, ông tiếp tục có những đột xuất khiến dư luận phải quan tâm. Năm 2008 ông tuyệt thực để phản đối Thành phố San Jose trong vụ đặt tên cho khu phố Việt. Việc này không ít thì nhiều đã khiến Thị trưởng Chuck Reed phải nhượng bộ để ông ngừng tuyệt thực.

Cuối năm 2009 ông Lý Tống cũng đã giả dạng làm phụ nữ, định vào dự lễ khai mạc hội nghị “Meet Vietnam” tại San Francisco với sự tham dự của Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng. Nhưng ông không thành công. Nếu hôm đó ông đã vào được bên trong thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra với quan chức Việt Nam và có thể đã có một vụ án như trường hợp bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã xâm nhập vào phòng họp nơi có Phó thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hiện diện để toan tự thiêu vào năm 2001. Bà bị toà án ở San Francisco kết tội âm mưu tấn công quan chức nước ngoài và bị tù 5 năm.

Có thế lực nào đứng phiá sau những việc làm của ông Lý Tống? Theo tôi, những hành động gần đây của ông ở Hoa Kỳ như tuyệt thực vì Little Saigon, xịt sơn lên tranh ảnh có hình Hồ Chí Minh và cờ đỏ ở Quận Cam, xâm nhập hội nghị “Meet Vietnam” hay vụ xịt hơi cay vào ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng thì có một số người Việt trong cộng đồng ủng hộ. Họ là những người chống cộng, những người làm văn hoá, văn nghệ.

Còn những vụ rải truyền đơn ở Việt Nam phải có sự yểm trợ của quan chức Thái Lan, như họ đã giúp các tổ chức của Hoàng Cơ Minh, Võ Đại Tôn trong quá khứ. Quan trọng hơn cả là sau vụ không tặc năm 1992, ông Lý Tống bị toà án Việt Nam kết tội 20 năm tù. Đây là một hành động rõ ràng vi phạm luật pháp quốc tế, không một tổ chức nhân quyền nào can thiệp cho ông Lý Tống. Nhưng do áp lực của Hoa Kỳ năm 1998 ông được thả, sau 6 năm tù, dù thông thường một tù nhân ở Việt Nam chỉ được ân xá sau khi đã thụ án được hai phần ba.

Qua vụ việc tấn công Đàm Vĩnh Hưng, liệu ông có bị tù không? Tôi không có câu trả lời. Hãy để nền công lí Hoa Kỳ làm việc và chờ kết quả phiên xử trong những ngày tháng tới.

Có những người ủng hộ việc làm này của ông Lý Tống, nhưng tôi thì không. Ở Mỹ, biểu tình để phát biểu quan điểm là quyền tự do được hiến pháp bảo vệ. Góp phần vào việc đem lại tự do, dân chủ cho dân Việt là chính nghĩa. Dùng bạo lực sẽ không đem lại chính nghĩa.

Trong cộng đồng người Việt đang có nhiều tiếng nói bênh và chống hành động của ông Lý Tống. Nhưng không thể biết đa số là phiá nào vì thế chuyện Lý Tống là một bộ phim nhiều tập và Việt Nam vẫn còn là một câu chuyện dài chưa kết. Cho đến khi ở đó có tự do, dân chủ.

© 2010 Buivanphu

[Bài đã đăng trên BBCVietnamese.com ngày 02.08.2010]

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in cộng đồng, chính trị Mỹ, chính trị Việt and tagged , . Bookmark the permalink.

7 Responses to Hơi cay Lý Tống, chuyện dài Việt Nam

  1. duyên 146 says:

    Ông Bùi văn Phú không ủng hộ Lý Tống thì cũng phải thôi, ngay cả chuyện Đỗ Ngọc Bích viết lại lịch sử Việt để bắt người Việt làm con cháu Mã Viện mà ông còn biện luận bênh vực BBC được thì việc Lý Tống là việc cá nhân chả đem được lợi ích riêng tư gì cho ông làm sao ông bênh vực được.

    Tôi thấy hành động tấn công của Lý Tống bằng hơi cay là sai trên quan điểm luật pháp nhưng tôi vẫn phục và ủng hộ Lý Tống bởi vì bọn điếm đàng cũng biết những điều ông và tôi biết nên chúng xe ngựa thênh thang thách đố mục hạ vô nhân mà không ai dạy dỗ chúng cả.

    Tôi thì vẫn thấy ngượng mỗi khi chợt nhớ đến câu ca dao: “Ai đem anh đến chốn nầy, cá ngon cơm trắng anh thời cứ xơi!”. Tôi xơi hàng ngày, xơi vượt chỉ tiêu, xơi hàng cao cấp trên tiêu chuẩn mà ngược lại chưa làm được gì trước cơn sóng ngầm đỏ hóa cộng đồng một ngày rất gần!

    Ông không ủng hộ Lý Tống? Có sao đâu, tự do mà. Cũng còn may ông chưa công khai ủng hộ Jacky Liên Phạm hay Dũng Taylor để cộng đồng đỡ nhọc lòng đón đưa. Cám ơn trời đất.

  2. vân Nam says:

    Thưa ông Phú,

    Nói đến pháp luật và chính nghĩa thì tôi xin dùng một hình tượng này để minh hoạ:

    Pháp luật được mặc bộ “suit” chính nghĩa thì vừa vặn và xinh đẹp. Chính nghĩa phải tròng bộ “đồ vía” pháp luật vô thì nhiều khi chật chội, bức bối và cản trở sự hoạt động.

    Không phải là hầu như đại đa số các cuộc chiến tranh giành độc lập đều nhuốm mùi bạo động? Việt Nam với Trung Hoa, với Pháp là một thí dụ. Mỹ cũng không ngoại lệ. Ông giải thích sao cho thuận tai nếu người Mỹ cứ tuân thủ luật pháp của người Anh, sợ bạo động làm “mất chính nghĩa” thì làm gì có “the Revolutionary War” để nước Mỹ ra đời?

    Xin ông đừng nhầm lẫn giữa việc người Mỹ gốc Việt tranh đấu cho quyền lợi của họ trên đất Mỹ, nếu có với việc người Việt ở Mỹ hỗ trợ người Việt trong nước chống lại bạo quyền cộng sản. Mục đích khác, thể chế chính quyền khác nên cách “ứng xử” cũng khác.

  3. thach sanh says:

    Kính thưa Ông Vân Nam thân mến.

    Thủ đoạn tấn công hèn hạ vào một ca sỉ trẻ đem lời ca tiếng hát ca ngợi tình yêu cho đồng bào mình nghe, bằng chứng là có hàng trăm, hàng ngàn người bỏ tiền mua vé để xem mà ông cho là đấu tranh quyền lợi à? quyền lợi gì? cho ai?

    Các ông đừng mượn danh nghĩa người trong nước mà bào chữa cho hành động ngu dốt và vi phạm pháp luật nước Mỹ cho Lý Tống. Thời buổi này mà cứ bô bô nào là cộng sản bạo quyền là trình độ nhận thức về thời cuộc về chính trị của ông rất thấp kém. Chúc ông sống tốt đẹp nơi xứ người.

    Xin chào.

  4. Thu Ba says:

    Kính thưa Ông Thạch Sanh,

    Ông bảo: “… tấn công hèn hạ vào một ca sĩ trẻ đem lời ca tiếng hát ca ngợi tình yêu cho đồng bào mình nghe…”

    1. Đàm Vĩnh Hưng là một đảng viên Đảng Cộng sản Việt nam, là cán bộ lãnh đạo của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh.

    2. “Hát ca ngợi tình yêu cho đồng bào mình nghe” không phải là mục đích của cán bộ cộng sản Hưng, mà chính là nhằm tiếp tục ru ngủ, lừa bịp đồng bào và thiếu niên ngây thơ như cộng sản Việt Nam và Hồ Chí Minh từng làm và từng để lại vô số nạn nhân từ trí thức như Luật sư Nguyễn Mạnh Tuờng, Trung tướng Trần Độ, Đại tá Bùi Tín, Thi sĩ Hữu Loan, Nhạc sĩ Tô Hải, nhà văn Dương Thu Hương… cho đến các bà mẹ chiến sĩ từ An Giang, Bến Tre ra tới Hải Phòng, Hà Nội…

    3. Từ “đồng bào” ông dùng làm chiêu bài là sai, vì: Những người mà ông gọi “đồng bào” đó là những người tị nạn hay con cháu người tị nạn cộng sản. Không sống nổi vì bị mất nhà cửa, ruộng vườn, chồng con vào tay người cộng sản và để tránh tù tội hay xử tử, thủ tiêu bởi người cộng sản Việt Nam họ đành liều chết tha hương cầu thực tại một nơi xa xôi nửa vòng trái đất. Không có lý do gì cộng sản Việt Nam phải tìm tới, để cán bộ cộng sản mò tới “đem lời ca tiếng hát ca ngợi tình yêu cho đồng bào mình nghe…” nếu không phải vì KHIÊU KHÍCH. Đã bị khiêu khích thì phải tự vệ. Đó là truờng hợp của Lý Tống tự vệ cho đồng bào mình.

    Từ “đồng bào” ông dùng làm chiêu bài là sai, vì: Lý tuởng “Sống, chiến đấu cho đến khi sắp chết có thể tự nhủ rằng tất cả sức lực và sinh mệnh của ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao qúi nhất của nhân loại”, “Sự nghiệp đấu tranh Giải phóng Nhân loại” hay “Tôi dẫn năm châu tới Đại đồng” như ông Hồ Chí Minh và đảng viên của ông ta. Những người từng trang bị ý thức hệ cộng sản quốc tế này hoàn toàn chỉ có “đồng chí” mà không hề có “đồng bào”.

    Từ “đồng bào” mà cộng sản Việt Nam thường dùng, hay như ông lạm dụng trên đây chỉ là những chiêu bài nhằm lừa bịp như ông Hồ Chí Minh từng làm.

    4. Ông tỏ ra hiểu thấu đáo khi nói thật đúng: “Thời buổi này mà cứ bô bô nào là cộng sản bạo quyền là trình độ nhận thức về thời cuộc về chính trị của ông (Vân) rất thấp kém”. Đúng! Còn gì mà gọi là cộng sản khi không còn dám phất cờ búa liềm, không còn dám bô bô “Tôi dẫn năm châu tới đại đồng”, mà ngược lại trơ trẻn trải thảm đỏ cho tên đầu xỏ đế quốc “không đội trời chung”, mời đế quốc Mỹ vào khám xét, lục soát nơi thiêng liêng, tôn kính nhất cuả chế độ cộng sản Việt Nam là Lăng Hồ Chí Minh. (Mời bác Thạch Sanh xem trang 450 trong tác phẩm Tour of Duty: John Kerry and the Vietnam War của Douglas Brinkley).

    Nó không còn là đảng “Cộng sản quang vinh” mà thời buổi này chỉ là một đám tàn dư tiếp tục xử dụng cái vốn bạo lực cách mạng, đạo đức Bác Hồ để đổi mới thành một băng đảng thổ phỉ hay Mafia mà Hội đồng châu Âu khẳng định là một băng đảng “tội ác chống nhân loại”.

    Đúng không, ông Thạch Sanh?

    Xin góp ý.

  5. Thạch Sanh says:

    Kính thưa ông Thu Ba thân mến:

    Ông nói ông phân tích dài dòng quá, và trong lời nói của ông nghe rất cực đoan. Hình như ông nghiên về chính trị nhiều quá, nói cái gì, nói sự việc gì thì cũng phải có bằng chứng, có chứng cứ, có vật chứng, như các ông nói ông Đàm Vĩnh Hưng là đi qua Mỹ hát lụi hát chui hát trốn thuế mà không có bằng chứng, là tội vu khống, trong khi ông Hưng có chứng cứ để minh chứng cho mình.

    Còn theo tôi ông đem chuyện ông HỒ CHÍ MINH ra đây, ông ví dụ chuyện này chuyện kia là do đầu óc ông quá cực đoan và xúc phạm người đã mất đáng tuổi ông bà cha chú mình.

    Trở lại câu chuyện tôi nói đồng bào là những người VIỆT NAM họ hiểu được tiếng Việt nên mới bỏ tiền, bỏ công, có khi phải đi cả hằng trăm km để được vào xem ông ca sỉ Hưng hát cho họ nghe, còn các ông không thích nghe không thích xem thì ở nhà ngủ tới đó phá đám người ta làm gì, sao mà mở miệng ra thì ham nói dân chủ nhân quyền nhưng nói mà không hiểu mình nói gì.

    XIN TẠM BIỆT ÔNG.

  6. công chính liêm minh says:

    Chúng tôi là lớp thế hệ sau này, không biết gì về đảng, không biết gì về chính trị, nhưng tôi có học thức và tôi khẳng định được rằng những ông cấp lớn ở trên hay những người có chức có quyền làm cho nhà nước là cùng một bọn ỷ quyền thế, không lo cho dân mà chỉ lo cho bản thân mình, miễn sao có tiền vào túi là được. Những người nghèo khổ ai chết mặc ai.

    Họ không nghĩ đến việc làm thế nào để những người nghèo bớt khổ hơn hay lo xây dựng một chế độ gì đó để phát triển hơn, mà chỉ thấy đất nước càng ngày càng lạm phát tham nhũng. Việt Nam đúng là Việt Nam.

  7. Thạch Sanh says:

    @ công chính liêm minh

    Bạn nói bạn còn trẻ, có học! Nhưng bạn học cái gì và đang ở nước nào? Bạn nói không biết đảng, không biết chính trị? Chỉ biết có mỗi chuyện là bọn có chức có quyền cho tiền vào túi, không lo cho dân nghèo.

    Theo bạn thì nước nào lo cho dân mình đồng đều nhất. Theo bạn thì nhà nước lo cho dân nghèo là phải đút cơm, phát gạo, cất nhà, mua xe hơi v.v… bằng nhau hết, đúng không?

    Bạn nói mình có học, vậy bạn có biết nguyên nhân tại sao rất nhiều nước trong khối Liên hiệp Châu Âu và Mỹ, hiện nay những chính phủ đó đi vay nợ lút trần, rồi không có cách nào trả nổi không?

    Bạn có biết công dân các nước đó đang thất nghiệp hàng loạt, người không nhà ở đầy đường không? Dân chúng biểu tình chống chính phủ có khi lên đến hàng trăm ngàn người.

    Bạn hãy phân tích cho những người ít học như tôi biết đi.

    Tôi thấy giọng điệu lý lẽ của bạn như là lý lẽ của nhân vật trong tác phẩm Chí Phèo ở Làng Vũ Đại ngày xưa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s