Hát Cho Quê Hương Việt Nam 2 [mặt A]

Hát Cho Quê Hương Việt Nam 2 [mặt A]

[Nhạc Trịnh Công Sơn – tiếng hát Khánh Ly. Băng nhạc phát hành ở Sài Gòn 1970]

Mặt A

1. Hãy đi cùng nhau
2. Xa dấu mặt trời
3. Tiếng hát Dạ Lan
4. Người đi hành hương
5. Ru ta ngậm ngùi
6. Chưa mòn giấc mơ
7. Rồi như đá ngây ngô
8. Hãy khóc đi em
9. Tình sầu

***

1. Hãy Đi Cùng Nhau : Em hãy đi cùng tôi. Đến trước từng căn nhà. Hỏi thăm từng anh lính. Mới về từ rừng xa. Em hãy đi cùng tôi. Đến trước từng căn nhà. Hỏi thăm từng người mẹ. Hỏi thăm từng người cha.

Em nhớ đi cùng tôi. Áo mới và mang quà. Đùa vui cùng đàn bé. Tay cầm lồng đèn hoa. Em hãy đi cùng tôi. Dưới bóng triệu lá cờ. Hỏi thăm từng người chị. Phố dài triệu người qua.

ĐK: Hỏi thăm nhau từ thành phố đến nơi thôn làng. Bàn tay nâng hoà bình cất tiếng ca bình minh. Lòng hân hoan nghe mình dường như mới lớn. Đường mới đón chân ta đi khắp mọi miền.

Ta hãy đi cùng nhau. Đến những làng quê nghèo. Hỏi thăm mùa lúa mới. Nghe giọng hò thật cao. Ta hãy vô rừng sâu. Với bác tiều phu già. Mừng vui từng giọt lệ. Ngày vui nhọc nhằn qua.

Anh hãy đi cùng tôi. Đến mãi tận chân trời. Lặng nghe từ đất mới. Nói thầm về ngày mai. Anh hãy đi cùng tôi. Với chiếc nạng trên người. Đường trăm lời mừng gọi. Sẽ tìm được niềm vui.

[tập nhạc Kinh Việt Nam]

*

2. Xa Dấu Mặt Trời : Hôm nay thức dậy không còn thấy mặt trời, không còn thấy loài người vây phủ quanh đời nói tiếng yêu thương. Hôm nay thức dậy không còn thấy mặt trời, không còn thấy một người. Hơi thở ru đời như gió ru mây.

Hôm nay thức dậy không còn thấy ai. Cuộc tình chìm xuống xa vắng tiếng cười. Hôm nay thức dậy không còn thấy người. Xa nhau hôm này chua xót hôm mai.

Hôm nay thức dậy không nhìn thấy mặt trời. Hay mình đã lạc loài. Vó ngựa trên đời hay dấu chim bay. Hôm nay thức dậy không nhìn thấy mặt trời, như vừa mới vào đời. Tay mẹ đâu rồi, nôi trống ru ai.

Hôm nay thức dậy, ôi ngẩn ngơ tôi. Hôm nay thức dậy, mê mỏi thân tôi.

[tập nhạc Tình khúc Trịnh Công Sơn]

*

3. Tiếng Hát Dạ Lan : Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo. Mùa xanh lá loài sâu ngủ quên trong tóc chiều. Cuộc đời đó nửa đêm tiếng ca lên như than phiền. Bàng hoàng lạc gió mấy miền. Trùng trùng ngoài khơi nước lên sóng mềm.

Ngựa buông vó người đi chùng chân đã bao lần. Nửa đêm đó lời ca dạ lan như ngại ngùng. Vùng u tối loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng. Một đời bỏ ngõ đêm hồng. Ngoài trời còn dâng nước lên mắt em.

Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô, từ mưa gió từ vào trong đá xưa. Ðến bây giờ mắt đã mù. Tóc xanh đen vầng trán thơ. Dòng sông đó loài rong yên ngủ sâu. Mới hôm nào bão trên đầu. Lời ca đau trên cao.

Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ. Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vừa. Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền để người về hát đêm hồng. Địa đàng còn in dấu chân bước quên.

*

4. Người Đi Hành Hương : Chiều lên chiều lên. Người vẫn âm thầm gõ buồn gót chân. Người đi hành hương về đồi núi xa. Người đi vẫn đi, chiều qua vẫn qua. Chiều đã chiều hôm. Người vẫn âm thầm gõ buồn gót chân. Người đi hành hương buồn đời viễn vông. Còn ai nhớ mong, còn ai nhớ mong.

ÐK: Người đi hành hương mịt mù lối sương. Người đi hành hương nhớ phố nhớ phường. Người đi một mình, đồi dốc nghiêng xuống. Người đi một mình, vực sâu gọi tên. Còn đây bão lên, còn đây dấu chân. Người đi một mình và hát lời gió. Người đi một mình chìm sâu lời ca. Còn đây bão qua, còn đây giấc mơ.

Ðồi đêm mù sương. Người chẳng quay về, ngại ngùng chiếu chăn. Người đi hành hương sợi buồn vấn quanh. Vực sâu đá lăn, gọi tên nhớ em.

Còn đêm mù sương. Người chẳng quay về ngại buồn chiếu chăn. Người đi hành hương hằn sâu vết nhăn. Một mai đã quên, buồn ơi đã quên.

*

5. Ru Ta Ngậm Ngùi : Môi nào hãy còn thơm. Cho ta phơi cuộc tình. Tóc nào hãy còn xanh. Cho ta chút hồn nhiên. Tim nào có bình yên. Ta rêu rao đời mình. Xin người hãy gọi tên.

Khi tình đã vội quên. Tim lăn trên đường mòn. Trên giọt máu cuồng điên. Con chim đứng lặng câm. Khi về trong mùa Đông. Tay rong rêu muộn màng. Thôi chờ những rạng đông.

Xin chờ những rạng đông. Đời sao im vắng. Như đồng lúa gặt xong. Như rừng núi bỏ hoang. Người về soi bóng mình giữa tường trắng lặng câm.

Có đường phố nào vui. Cho ta qua một ngày. Có sợi tóc nào bay. Trong trí nhớ nhỏ nhoi không còn, không còn ai. Ta trôi trong cuộc đời. Không chờ không chờ ai.

Em về hãy về đi. Ta phiêu du một đời. Hương trầm có còn đây. Ta thắp nốt chiều nay. Xin ngủ trong vòng nôi. Ta ru ta ngậm ngùi. Xin ngủ dưới vòm cây.

[tập nhạc Như cánh vạc bay]

*

6. Chưa Mòn Giấc Mơ : Ta bước bước đi bước bước hoài trên quê hương dấu yêu này. Còn bao nhiêu người. Nhìn nhau hôm nay. Đôi mắt bóng tối. Trái tim nghi ngại. Còn ai quanh đây chưa góp tiếng nói. Chưa nối lại nắm tay.

Ta bước bước đi, bước bước hoài trên quê hương dấu yêu này. Dù trăm năm dài. Ngày đêm dân ta cứ chiến đấu mãi. Đánh trăm quân thù. Mặt đất âm u đang dọn ngày về trong câu thề máu xương.

Ta bước bước đi bước bước hoài trên quê hương dấu yêu này. Ta nối nối tay cất tiếng cười thách đố ai cướp đất này. Từ nghìn năm ta tới. Còn cố gắng mãi. Dựng nước mọi nơi.

Ta bước bước đi, bước bước hoài trên quê hương dấu yêu này. Ruộng khô đất nghèo. Bàn tay nâng niu. Ta quyết cấy mãi. Lúa sẽ lên đều. Ngày nay dân ta đang mãi đói khát. Quyết sống còn với nhau.

Ta bước bước đi, bước bước hoài trên quê hương dấu yêu này. Ruộng hư cấy lại nhà tan ta xây. Quyết chí. Sớm tối giữ thơm con người. Ngàn năm dân ta qua mọi ngục tù chưa hao mòn giấc mơ.

[tập nhạc Ta phải thấy mặt trời. 1969]

*

7. Rồi Như Đá Ngây Ngô : Đôi khi nắng qua mái hiên làm tôi nhớ. Đôi khi bỗng nghe bước chân về đâu đó của em. Ngày nào vừa đến. Đã xa muôn trùng. Ngày nào vừa đi lạnh lùng bước chân. Đôi khi thấy trong gió bay lời em nói. Đôi khi thấy trên lá cây ngày em đã xa tôi. Đôi khi nắng trên phố xưa làm tôi nhớ. Đôi khi có mưa giữa khuya. Hồn tôi bỗng vu vơ.

Đôi khi thấy trên lá khô một giòng suối. Đôi khi nhớ trong mắt em một bóng tối nhỏ nhoi. Từng ngày tình đến thiết tha ân cần. Từng ngày tình đi một vùng vắng im. Đôi khi thấy trong cánh chim từng đêm tối. Đôi khi nhớ trong tóc em mùi cây trái thơm tho. Đôi khi bước qua phố xưa lòng tôi nhớ. Đôi khi thấy trăm vết thương rồi như đá ngây ngô.

[tập nhạc Như cánh vạc bay]

*

8. Hãy Khóc Đi Em : Hãy (…) khóc đi em cuối (…) cuộc tình còn đây những (…) ngày buồn. Hãy (…) khóc hãy (…) khóc đi em có (…) còn gì. Ngày thôi hết (…..) đợi chờ.

Hãy khóc hãy khóc đi em. Hãy khóc hãy khóc đi em. Giòng nước mắt sẽ bay trong trời. Làm cơn mưa rớt trên chăn gối. Lời cỏ cây hát trên da người.

Hãy (…) khóc đi em cuối (…) cuộc tình còn đâu những (…) mặn nồng
Hãy (…) Khóc. Hãy (…) Khóc đi em có (…) còn gì. Tình đã mất (…) đường về. Hãy (…) khóc. Hãy (…) khóc đi em. Hãy (…) khóc đi em.

[tập nhạc Như cánh vạc bay]

*

9. Tình Sầu : Tình yêu như trái phá con tim mù loà. Một mai thức dậy. Chợt hồn như ngất ngây chợt buồn trong mắt nai. Rồi tình vui trong mắt. Rồi tình mềm trong tay. Tình yêu như vết cháy trên da thịt người. Tình xa như trời. Tình gần như khói mây. Tình trầm như bóng cây. Tình reo vui như nắng. Tình buồn làm cơn say.

Cuộc tình lên cao vút như chim mỏi cánh rồi như chim xa lìa bầy như chim xa lìa trời như chim bỏ đường bay.

Tình yêu như trái chín. Trên cây rụng rời. Một mai thức dậy chuyện trò với lá cây. Rồi buồn như lá bay. Một giòng sông nước cuốn. Một cuộc tình không may. Tình yêu như thương áo quen hơi ngọt ngào. Rời nhau hôm nào. Hồn mình như vá khâu. Buồn mình như lũng sâu. Rồi tình trong im tiếng. Rồi tình ngoài hư hao

Tình yêu như nỗi chết cơn đau thật dài. Tình khâu môi cười. Hình hài xưa đã thay mặn nồng xưa cũng phai. Tình chia nhau gian dối. Tình đày tình đôi nơi. Tình yêu như cơn bão đi qua địa cầu. Tình thắp cơn sầu. Tình dìu qua hố sâu. Tình vời lên núi cao. Rồi trong cơn yêu dấu. Tình đày tình xa nhau.

Cuộc tình lên cao vút như chim mỏi cánh rồi như chim xa lìa bầy như chim xa lìa trời như chim bỏ đường bay.

Tình yêu cho anh đến. Bên cơn muộn phiền. Tình đi âm thầm nghìn trùng như vết sương. Lạnh lùng như dấu chim. Tình mong manh như nắng. Tình còn đầy không em. Tình yêu như đốt sáng con tim tật nguyền. Tình lên êm đềm. Vội vàng nhưng chóng quên. Rộn ràng nhưng biến nhanh. Tình cho nhau môi ấm. Một lần là trăm năm.

[tập nhạc Tình khúc Trịnh Công Sơn]

***

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in âm nhạc, ở quê xưa and tagged , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s