Hát Cho Quê Hương Việt Nam 3 [mặt B]

Hát Cho Quê Hương Việt Nam 3 [mặt B]

[Nhạc Trịnh Công Sơn – tiếng hát Khánh Ly]

Mặt B

1. Ca dao mẹ
2. Phúc âm buồn
3. Tình ca người mất trí
4. Ta quyết phải sống
5. Tạ ơn
6. Tình xa
7. Đôi mắt nào mở ra
8. Cuối cùng cho một tình yêu
9. Mưa hồng

***

1. Ca Dao Mẹ : Mẹ ngồi ru con đong đưa võng buồn đong đưa võng buồn. Mẹ ngồi ru con mây qua đầu ghềnh lạy trời mưa tuôn. Lạy trời mưa tuôn cho đất sợi mềm hạt mầm vun lên. Mẹ ngồi ru con nước mắt nhọc nhằn xót xa đời mình.

Mẹ ngồi ru con đong đưa võng buồn năm qua tuổi mòn. Mẹ nhìn quê hương nghe con mình buồn giọt lệ ăn năn. Giọt lệ ăn năn đưa con về trần tủi nhục chung thân. Một dòng sông trôi cuốn mãi về trời bấp bênh phận người

ĐK: Mẹ ngồi ru con tiếng hát lênh đênh. Mẹ ngồi ru con ru mây vào hồn. Mẹ dạy cho con tiếng nói quê hương. Mẹ nhìn con đi phút giây bàng hoàng.

Mẹ ngồi ru con đong đưa võng buồn đong đưa phận mình. Mẹ ngồi ru con nghe đất gọi thầm trọn nợ lưu vong. Mẹ ngồi trăm năm như thân tượng buồn để lại quê hương. Tuổi còn bơ vơ thế giới hằn thù chiến tranh ngục tù.

[Ca Khúc Trịnh Công Sơn: Thần Thoại Quê Hương, Tình Yêu và Thân Phận. Bìa họa sĩ Đinh Cường. Nhân Bản ấn hành]

[Bài hát này và bài “Diễm Xưa” dịch qua tiếng Nhật và được Khánh Ly trình bày tại Hội Chợ Quốc Tế Expo Osaka 1970]

*

2. Phúc Âm Buồn : Người nằm co như loài thú khi mùa đông về. Người nằm yên không kêu than buốt xương da mình. Từng tiếng người, nhiều tiếng người gọi hoài giữa đêm.

Người nằm co như loài thú trong rừng sương mù. Người nằm yên không kêu than chết trên căn phần. Một góc trời, người vẫn ngồi, một đời nhỏ nhen.

Người còn đứng như tượng đá trong rừng cây già. Người còn đứng như trăm năm vết thương chưa mờ. Từng đêm về, từng đêm về mang đời ngẩn ngơ.

ĐK: Còn bao lâu cho thân thôi lưu đầy chốn đây? Còn bao lâu cho thiên thu xuống trên thân này? Còn bao lâu cho mây đen tan trên hồn người? Còn bao lâu tôi xa em, xa anh, xa tôi?

Người nhìn mãi theo từng chuyến xe ngựa qua rồi. Người nhìn dấu xe lăn đi dấu lăn trên đời. Ngựa xa rồi, người vẫn ngồi, bụi về với mây.

Người còn đó gieo hạt lúa trên ruộng đất này. Người còn đó nhưng bơ vơ mắt chong đêm dài. Ngựa xa rồi, ngựa xa rồi, trên ngày tháng vơi.

Người còn đó, những lời nói rơi về chân đồi. Người còn đó nhưng trong tim máu tuôn ra ngoài. Nhuộm đất này, nhuộm cho hồng hạt mầm trót vay.

*

3. Tình Ca Người Mất Trí : Tôi có người yêu, chết trận Pleime. Tôi có người yêu ở chiến khu Đ. Chết trận Đồng Xoài, chết ngoài Hà Nội. Chết vội vàng dọc theo biên giới.

Tôi có người yêu chết trận Chu Prong. Tôi có người yêu bỏ xác trôi sông. Chết ngoài ruộng đồng chết rừng mịt mù. Chết lạnh lùng mình cháy như than.

ĐK: Tôi muốn yêu anh yêu Việt Nam. Ngày gió lớn tôi đi môi gọi thầm. Gọi tên anh tên Việt Nam. Gần nhau trong tiếng nói da vàng. Tôi muốn yêu anh yêu Việt Nam. Ngày mới lớn tai nghe quen đạn mìn. Thừa đôi tay dư làn môi. Từ nay tôi quên hết tiếng người.

Tôi có người yêu, chết trận A Sao. Tôi có người yêu nằm chết cong queo. Chết vào lòng đèo, chết cạnh gầm cầu. Chết nghẹn ngào mình không manh áo.

Tôi có người yêu, chết trận Ba Gia. Tôi có người yêu vừa chết đêm qua. Chết thật tình cờ chết chẳng hẹn hò. Không hận thù nằm chết như mơ.

[Ca Khúc Da Vàng 1967. Nhân Bản. Tái bản lần thứ 5. In 10,000 cuốn]

*

4. Ta Quyết Phải Sống : Trong đêm tối quê hương này. Ta bước đi hoài sao chưa tới. Còi tương lai đang kêu gọi. Tuổi thanh niên sao dễ vui chơi.

Còn sống xin các anh quyết còn cách mạng. Đời ta ta lo xin xếp vũ khí. Bàn tay không tiến lên. Đã qua bao năm hy sinh thịt xương. Nay ta quyết phải sống. Toàn nước chiến đấu. Ta bền vững một lòng với nhau. Máu luân lưu sức sống hồng hào. Dân ta đến một trời cơm áo. Dân ta sẽ đến những nơi không còn đời bán máu. Dựng lại Việt Nam sáng tươi trong yêu thương nhân loại.

Anh em đã chết máu xương vun đời loài lang sói. Triệu người dân ta đứng lên quyết xây lại ngày mai.

Trong đêm tối quê hương này. Ta bước đi hoài sao chưa tới. Còi tương lai đang kêu gọi. Tuổi thanh niên sao dễ vui chơi.

Dù khó ta vẫn đi trên đường cách mạng. Bàn tay tương lai đi lấp bóng tối. Đời bình yên sống vui. Đã qua bao năm dân ta ngồi yên. Con tim đã buốt cóng. Ngày tháng đã đến phơi giòng máu mở lòng tối tăm. Bước gian nan trong bước nhọc nhằn.

Trăm tay yếu trở thành thép cứng. Quanh đây ta xóa vết thương tôi đòi còn ghi dấu. Mặt người hôm nay ngước lên đã không còn lo sợ. Quanh đây có tiếng máu xương kêu gào đòi phấn đấu. Dựng người Việt Nam đứng lên trên đất này Tự Do.

[Tập nhạc Ta Phải Thấy Mặt Trời 1969]

*

5. Tạ Ơn : Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người. Tạ ơn đời, tạ ơn ai đã đưa em về chốn này. Tôi xây mãi cuộc vui. Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người. Tạ ơn đời, tạ ơn ai đã cho tôi. Còn thấy những ngày ngồi mơ ước cùng người.

Ôi mênh mông tháng ngày tháng vắng em. Tình tựa lá bỗng vàng bỗng xanh. Em ra đi như thoáng gió thầm. Để lại đây thành phố không hồn. Qua con sông nhớ người đã xa. Thành phố vẫn nắng vàng, vẫn mưa. Cây sang Thu lá úa rơi mù. Chuyện ngày xưa heo hút trong mơ.

Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người. Tạ ơn đời, tạ ơn ai đã cho tôi. Còn những ngày quên kiếp sống lẻ loi. Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người. Tạ ơn đời, tạ ơn ai đã cho tôi. Tình sáng ngời như sao xuống từ trời.

*

6. Tình Xa : Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại. Cuộc tình nào đã ra khơi ta còn mãi nơi đây. Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ. Ôi những dòng sông nhỏ lời hẹn thề là những cơn mưa…

Khi bước chân ta về, đêm khuya nhìn đường phố. Thành phố hoang vu như một lần qua cuộc tình. Làm sao em biết đời sống buồn tênh…

Đôi khi ta lắng nghe ta. Nghe sóng âm u dội vào đời buốt giá. Hồn ta gió cát phù du bay về… Đôi khi trên mái tình ta nghe những giọt mưa. Tình réo tình âm thầm. Sầu réo sầu bên bờ… vực sâu

Còn thấy gì sáng mai đây thôi ta còn bạn bè. Giọt rượu nào mãi chua cay trong tình vẫn u mê… Từ một ngày tình ta như núi rừng cúi đầu. Ôi tiếng buồn rơi đều nhìn lại mình đời đã xanh rêu….

*

7. Đôi Mắt Nào Mở Ra : Đôi mắt nào mở ra trên cao. Nhìn Việt Nam sống lại ngày đầu. Đôi mắt nào mở ra cho nhau. Nhìn hồn phai những vết thương đau. Đôi mắt nào mở ra trông theo. Từng niềm vui mắt người thấy lại. Đôi mắt nào mở ra hôm nay nhìn rừng khô lên những mầm tươi.

Đôi mắt nào mở ra hôm nay. Để nhìn thấy nắng và loài người. Đôi mắt nào mở ra cho nhau. Nhìn đạn bom vũ khí im hơi. Đôi mắt nào mở ra trong tôi. Để nhìn theo nhịp mừng máu chẩy. Đôi mắt nào mở ra trên vai. Nhìn bàn tay tìm hướng tương lai.

Tìm lại đôi tay cho mẹ về thăm lúa. Họp chợ đêm nay chi chị gánh em gồng. Tìm lại con đê cho một bầy em bé. Tìm làng tre xanh cho làng mạc miền quê. Tìm lại thanh xuân cho chị hồng đôi má. Tìm lại đôi vai em về gánh xuân nồng. Tìm lại thơ ngây cho một bầy em bé
Tìm lại đôi chân cho người lính trở về.

Tìm lại con trăng cho cuộc tình mới chớm. Giọng hò đong đưa đêm đắp lúa bên làng. Tìm bờ ao trong cho một đàn con gái. Ngồi giấc ban mai treo giọng cười đầu cây. Tìm đường ta đi không đạn mìn theo dấu. Tìm lại trên sông xuôi ngược những ghe thuyền. Tìm lại xôn xao đêm ngộp đèn phố lớn. Tìm buồng cau cao đeo giọt nắng buổi chiều.

*

8. Cuối Cùng Cho Một Tình Yêu : Ừ thôi em về, chiều mưa giông tới. Bây giờ anh vui, hai bàn tay đói. Bây giờ anh vui, hai bàn chân mỏi. Thời gian nơi đây. Bây giờ anh vui, một linh hồn rỗi. Tình yêu xứ này. Một lần yêu thương, một đời bão nổi. Giã từ giã từ. Chiều mưa giông tới em ơi em ơi.

Sầu thôi xuống đầy, làm sao em nhớ. Mưa ngoài sông bay. Lời ca anh nhỏ, nỗi lòng anh đây. Sầu thôi xuống đầy. Sầu thôi xuống… đầy.

*

9. Mưa Hồng : Trời ươm nắng cho mây hồng. Mây qua mau em nghiêng sầu. Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm. Mây âm thầm mang gió lên.

Người ngồi đó trông mưa nguồn. Ôi yêu thương nghe đã buồn. Ngoài kia lá như vẫn xanh. Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng.

Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao. Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu. Em đi về cầu mưa ướt áo. Đường phượng bay mù không lối vào. Hàng cây lá xanh gần với nhau.

Người ngồi xuống mây ngang đầu. Mong em qua, bao nhiêu chiều. Vòng tay đã xanh xao nhiều. Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du.

Người ngồi xuống xin mưa đầy. Trên hai tay cơn đau dài. Người nằm xuống nghe tiếng ru. Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in âm nhạc, ở quê xưa and tagged , , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s