Hát Cho Quê Hương Việt Nam 4 [mặt A]

Hát Cho Quê Hương Việt Nam 4 [mặt A]

[Nhạc Trịnh Công Sơn – tiếng hát Khánh Ly]

Mặt A

1. Đêm ta là thác đổ
2. Để gió cuốn đi
3. Góp là cho mùa xuân
4. Nguyệt ca
5. Yêu dấu tàn theo
6. Lời mẹ ru
7. Sẽ còn ai
8. Tưởng rằng đã quên
9. Bên đời hiu quạnh
10. Tự tình khúc

***

1. Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ : Một đêm bước chân về gác nhỏ. Chợt nhớ đóa hoa Tường Vi. Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ. Giờ đây đã quên vườn xưa.

Một hôm bước qua thành phố lạ. Thành phố đã đi ngủ trưa. Đời ta có khi tựa lá cỏ. Ngồi hát ca rất tự do. Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà. Từ những phố xưa tôi về.

Ngày xuân bước chân người rất nhẹ. Mùa xuân đã qua bao giờ. Nhiều đêm thấy ta là thác đổ. Tỉnh ra có khi còn nghe. Một hôm bước chân về giữa chợ. Chợt thấy vui như trẻ thơ. Đời ta có khi là đóm lửa.

Một hôm nhóm trong vườn khuya. Vườn khuya đóa hoa nào mới nở. Đời tôi có ai vừa qua. Nhiều khi thấy trăm nghìn nấm mộ. Tôi nghĩ quanh đây hồ như.

Đời ta hết mang điều mới lạ. Tôi đã sống rất ơ hờ. Lòng tôi có đôi lần khép cửa. Rồi bên vết thương tôi quì. Vì em đã mang lời khấn nhỏ
Bỏ tôi đứng bên đời kia.

*

2. Để Gió Cuốn Đi : Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió (…) cuốn (…) đi. Để gió (…) cuốn (…) đi.

Gió cuốn đi cho mây qua giòng sông. Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông. Ôi trái tim đang bay theo thời gian. Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian.

Những khi chiều tối cần có một tiếng cười. Để ngậm ngùi theo lá bay. Rồi nước (…) cuốn (…) trôi. Rồi nước (…) cuốn (…) trôi.

Hãy nghiêng đời xuống nhìn suốt một mối tình. Chỉ lặng nhìn không nói năng. Để buốt (…) trái (…) tim. Để buốt (…) trái (…) tim.

Trong trái tim con chim đau nằm yên. Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu. Một sớm mai chim bay đi triền miên. Và tiếng hót tan trong trời gió lên

Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người. Còn cuộc đời ta cứ vui. Dù vắng (…) bóng (…) ai. Dù vắng (…) bóng (…) ai.

*

3. Góp Lá Cho Mùa Xuân : Người phu quét lá bên đường. Quét cả nắng vàng quét cả mùa thu. Rừng thu phơi những cành khô trăng về sau hè. Ngày thu xanh yếu làn da. Em nằm ốm chờ. Người phu quét lá dưới nguồn quét cả gió nồm quét cả mùa đông.

Đầu sân hoa tím sầu đông. Bèo mang hoa tím về sông. Còn em xanh mướt hồng nhan. Chiều em ra bến cầu kinh.

Người phu quét lá bên đường quét cả nắng hồng quét hạ buồn tênh. Mầu da em đã nâu hồng chân nhộn phố phường em về biển xa. Bàn chân thoát chốn ao tù. Em về đứng chờ dưới ngọn tình ca.

Mùa xuân lót lá em nằm lót đầy hố hầm lót lời đạn bom… Người phu thôi quét bên đường quét chỗ em nằm quét cả mùa xuân.

*

4. Nguyệt Ca : Từ khi trăng là nguyệt đèn thắp sáng trong tôi. Từ khi trăng là nguyệt em mang tim bối rối. Từ khi trăng là nguyệt tôi như từng cánh diều vui. Từ khi em là nguyệt trong tôi có những mặt trời.

Từ đêm khuya khi nắng sớm hay trong những cơn mưa. Từ bao la em đã đến xua tan những nghi ngờ. Từ trăng xưa là nguyệt lòng tôi có đôi khi. Tựa bông hoa vừa mọc hân hoan giây xuống thế. Từ khi trăng là nguyệt tôi nghe đời gõ nhịp ca. Từ khi em là nguyệt cho tôi bóng mát thật là.

Từ khi trăng là nguyệt vườn xưa lá xanh tươi. Đàn chim non lần hạt cho câu kinh bước tới. Từ khi trăng là nguyệt tôi nghe đời vỗ về tôi. Từ khi em là nguyệt câu kinh đã bước vào đời.

Từ bao la em đã đến hay em sẽ ra đi. Vườn năm xưa còn tiếng nói tôi nghe những đêm về. Từ trăng thôi là nguyệt một hôm bỗng nghe ra. Buồn vui kia là một như quên trong nỗi nhớ.

Từ trăng thôi là nguyệt tôi như giọt nắng ngoài kia. Từ em thôi là nguyệt coi như phút đó tình cờ. Từ trăng thôi là nguyệt là trăng với bao la. Từ trăng kia vừa mọc trong tôi không trí nhớ. Từ trăng thôi là nguyệt hôm nao chợt có lời thưa. Rằng em thôi là nguyệt tôi như đứa bé dại khờ.

Vườn năm xưa em đã đến nay trăng quá vô vi. Giọt sương khuya rụng xuống lá như chân ai lần về. Từ trăng thôi là nguyệt mỏi mê đá thôi lăn. Vườn năm xưa vừa mệt cây đam mê hết nhánh.

Từ trăng thôi là nguyệt tôi như đường phố nhiều tên. Từ em thôi là nguyệt tôi xin đứng đó một mình.

*

5. Yêu Dấu Tan Theo : Thôi em đừng bối rối. Trong ta chiều đã tàn. Thôi em đừng khóc nuối. Cho môi còn chút thanh tân. Tóc em cười trong gió. Trong ta giọt máu mù. Khô theo ngày thương nhớ. Vết buồn khắc trên da.

Em theo đời cơm áo. Mai ra cùng phố xôn xao. Bao nhiêu ngày yêu dấu tan theo. Ta ôm tình nặng trĩu. Nghe quanh đời mưa bão. Ôi những ngày yêu dấu bọt bèo. Bên sông chiều mưa tới. Bên ta cụm khói rời. Nghe bên ngày nắng mới. Em đi bằng bước chân vui.

Sau lưng ngày con gái. Môi son đừng biếng lười. Cho ta còn mãi mãi. Chút buồn phấn hương bay.

[tập nhạc Khói trời mênh mông. 1972]

*

6. Lời Mẹ Ru : Lời mẹ ru con đến những khu vườn. Ru con trưa nắng (i…i… a). Trong mộng cười ngon. Ru mộng con thơm. Lời mẹ ru con nghe ra nỗi niềm. Ru con nghiêng nghiêng nằm. Con ngủ giấc tròn. Cho mẹ ngồi trông.

Thủa mẹ ru mẹ ru con ngủ. Con ngủ trên mây con ngủ trên mây. Tiếng khóc ban đầu ban đầu còn đau còn đau còn đau.

Lời mẹ ru đêm vang ngón tay hồng. Ru con khôn lớn (… a) con Rồng. Rồng Tiên con ngủ cho yên. Một đời ru con nên mắt ưu phiền. Đôi khi cũng ưu phiền con ngủ giấc hiền. Mưa nhỏ ngoài đêm lá đổ ngoài sân. Lá đổ ngoài sân để ru mẹ ngủ.

Lời mẹ ru như tiếng hát trên trời. Ru con ru mai (i…i… a…) nên người mẹ vui. Ru bạc tóc thôi. Đời mẹ ru con mây kia cũng buồn. Nên mây xa đường trần con ngủ giấc hồng cho mẹ tròn lưng.

Thủa mẹ ru mẹ ru con ngủ. Con ngủ trên mây con ngủ trên mây. Tiếng khóc ban đầu ban đầu còn đau còn đau còn đau.

Rồi một mai con đã lớn khôn. Rồi con thôi thơ ấu (…a). Mẹ rời thật mau. Mẹ rời chiêm bao. Lời mẹ ru con bao lâu mỏi mòn. Nên lâu cũng mỏi mòn. Bây giờ mẹ nằm lá đổ ngoài sân.

*

7. Sẽ Còn Ai? : Ngồi bên dòng sông nhớ đời mình. Một trăm năm sau mãi ngủ yên. Khi ngàn lá vẫn còn xanh. Khi đời sống vẫn bình yên.

Ngồi bên dòng sông nhớ đời mình. Chiều đã vàng phai trên đầu non. Đàn chim về thăm những cánh hồng. Hỏi tiếng ngàn năm bên cỏ xanh.

Ngồi bên dòng sông nhớ đời mình. Một trăm năm sau mãi ngủ yên. Những người đến không vì mong. Những người khuất không vì quên.

Ngồi bên dòng sông nhớ đời mình. Một trăm năm sau mãi ngủ yên. Khi ngàn lá vẫn còn xanh. Khi đời sống vẫn bình yên.

Ngồi bên dòng sông nhớ nụ cười. Ngồi bên dòng sông sẽ còn ai ?

[tập nhạc Khói trời mênh mông. 1972]

*

8. Tưởng Rằng Đã Quên : Tưởng rằng đã quên. Cuộc tình sẽ yên. Tưởng rằng đã quên. Nhưng tim yếu mềm. Một ngày thấy em. Là đời bỗng đêm vây khốn. Tưởng rằng đã quên. Cuộc tình sẽ yên. Tưởng rằng đã quên. Thân đau muốn nằm. Vì từng bước em. Là từng mũi đinh cuồng điên.

Còn gì đâu những đóa hoa hồng. Vì trái tim tội lỗi lưu vong. Còn gì đâu những má xưa nồng. Dù xác thân còn phút ăn năn.

Tưởng rằng đã quên. Cuộc tình sẽ yên. Tưởng rằng đã quên. Em qua phố rộng. Một lời trối trăn. Còn tìm thấy trong đôi mắt. Tưởng rằng đã quên. Cuộc tình sẽ yên. Tưởng rằng đã quên. Tay em vẫn còn. Dựng đời bão lên. Làm từng vết thương hồn nhiên…

Còn lại đây những sớm mai buồn. Vì phố xưa cỏ lá mong manh. Còn lại đây những bến hoang tàn. Vì xác thân đã quá lênh đênh.

*

9. Bên Đời Hiu Quạnh : Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa. Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì. Lòng thật bình yên mà sao buồn thế. Giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ.

Rồi một lần kia khăn gói đi xa. Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà. Lòng thật bình yên mà sao buồn thế. Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ.

Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua. Đường về tình tôi có nắng rất la đà. Đường thật lặng yên lòng không gì nhớ. Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ.

Đường nào dìu tôi đi đến cơn say. Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời. Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy. Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi

*

10. Tự Tình Khúc : Tôi như trẻ nhỏ ngôi bên hiên nhà. Chờ nghe thế kỷ tàn phai. Tôi như trẻ nhỏ tìm nơi nương tựa. Mà sao vẫn cứ lạc loài.

Tôi như là người lạc trong đô thị. Một hôm đi về biển khơi. Tôi như là người một hôm quay lại. Vì nghe sa mạc nối dài. Đừng nghe tôi nói lời tăm tối. Đừng tin tôi nhé vì tiếng cười.

Đôi khi một người dường như chờ đợi. Thật ra đang ngồi thảnh thơi. Tôi như là người ngồi trong đêm dài. Nhìn tôi đang quá ngậm ngùi. Một hôm buồn ra ngắm dòng sông. Một hôm buồn lên núi nằm xuống.

Tôi đi tìm ngày tìm đêm lâu dài. Một hôm thấy được đời tôi. Tôi yêu mọi người cỏ cây. Muôn loài làm sao yêu hết cuộc đời.

Tôi như đường về mở ra đô thị. Chờ chân thiên hạ về vui. Tôi như nụ cười nở trên môi người. Phòng khi nhân loại biếng lười. Tìm tôi đi nhé đừng bối rối. Đừng mang gươm giáo vào với đời.

Tôi như ngọn đèn từng đêm vơi cạn. Lửa lên thắp một niềm riêng. Tôi như nụ hồng nhiều khi ưu phiền. Chờ tôi rã cánh một lần.

***

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in âm nhạc, ở quê xưa and tagged , , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s