Hát Cho Quê Hương Việt Nam 5 [mặt A]

Hát Cho Quê Hương Việt Nam 5 [mặt A]

[Nhạc Trịnh Công Sơn – tiếng hát Khánh Ly]

Mặt A

1. Tình sầu
2. Phôi pha
3. Ngày về
4. Tôi đã mất
5. Biển nhớ
6. Đợi có một ngày
7. Chưa mất niềm tin
8. Hãy cố chờ
9. Mùa phục hồi
10. Xin mặt trời ngủ yên
11. Chính chúng ta phải nói

***

1. Tình Sầu (độc tấu dương cầm) : Tình yêu như trái phá con tim mù loà. Một mai thức dậy, chợt hồn như ngất ngây, chợt buồn trong mắt nai, rồi tình vui trong mắt, rồi tình mềm trong tay.

Tình yêu như vết cháy trên da thịt người. Tình xa như trời, tình gần như khói mây, tình trầm như bóng cây, tình reo vui như nắng, tình buồn làm cơn say.

Cuộc tình lên cao vút như chim mỏi cánh rồi, như chim xa lìa bầy, như chim xa lìa trời, như chim bỏ đường bay.

Tình yêu như trái chín trên cây rụng rời, một mai thức dậy, chuyện trò với lá cây, rồi buồn như lá bay. Một giòng sông nước cuốn, một cuộc tình không may.

Tình yêu như thương áo quen hơi ngọt ngào. Rời nhau hôm nào, hồn mình như vá khâu, buồn mình như lũng sâu. Rồi tình trong im tiếng, rồi tình ngoài hư hao.

Tình yêu như nỗi chết cơn đau thật dài. Tình khâu môi cười, hình hài xưa đã thay, mặn nồng xưa cũng phai, tình chia nhau gian dối, tình đày tình đôi nơi.

Tình yêu như cơn bão đi qua địa cầu. Tình thắp cơn sầu, tình dìu qua hố sâu, tình vời lên núi cao. Rồi trong cơn yêu dấu, tình đày tình xa nhau.

Cuộc tình lên cao vút như chim mỏi cánh rồi, như chim xa lìa bầy, như chim xa lìa trời, như chim bỏ đường bay.

Tình yêu cho anh đến bên cơn muộn phiền, tình đi âm thầm, nghìn trùng như vết sương, lạnh lùng như dấu chim. Tình mong manh như nắng, tình còn đầy không em?

Tình yêu như đốt sáng con tim tật nguyền, tình lên êm đềm, vội vàng nhưng chóng quên, rộn ràng nhưng biến nhanh, Tình cho nhau môi ấm, một lần là trăm năm.

*

2. Phôi Pha : Ôm lòng đêm nhìn vầng trăng mới về. Nhớ chân giang hồ, ôi phù du từng tuổi xuân đã già, một ngày kia đến bờ đời người như gió qua.

Không còn ai đường về ôi quá dài. Những đêm xa người, chén rượu cay một đời tôi uống hoài, trả lại từng tin vui cho nhân gian chờ đợi.

Về ngồi trong những ngày, nhìn từng hôm nắng ngời, nhìn từng khi mưa bay. Có những ai xa đời quay về lại, về lại nơi cuối trời làm mây trôi.

Thôi về đi, đường trần đâu có gì, tóc xanh mấy mùa có nhiều khi từ vườn khuya bước về, bàn chân ai rất nhẹ tựa hồn những năm xưa.

*

3. Ngày Về : Từng ngày bóng tối lan tràn qua đây bao nhiêu năm mệt nhoài. Một chiều bỗng có tin vui đưa về mọi người hoà bình đến đây rồi. Mẹ già khoác áo ra đường bay theo bóng chim câu rợp trời. Lòng mừng đất nước yên vui, nhưng bên đời Mẹ từ nay vắng con rồi.

Một bàn cơm ngon trước ghế không người. Mẹ bày cho con với nước mắt rơi. Gọi hồn con thiêng hãy đến đây ngồi. Lòng Mẹ nghe như có tiếng nói cười. Đường về phố lớn có đoàn quân đi tim không mang hận thù. Một lần đất nước tan hoang dân ta dặn lòng về chung dưới bóng cờ.

Ngày về có xóm có làng thân yêu dân hai bên đường chào. Nhà nhà hút khói đêm thâu cơm mâm rượu bầu thủ đô đến thôn nghèo.

*

4. Tôi Đã Mất : Tôi mất trong chiến tranh này bao nhiêu bao nhiêu người tình. Người tình của tôi lớn lên trên khắp ba miền. Một ngày đạn bom giết em người tình Việt Nam lớn lên chưa gặp một lần.

Tôi mất trong chiến tranh này bao nhiêu bao nhiêu người tình. Người tình Việt Nam ôi dịu dàng. Người tình Việt Nam quá hùng anh.

Tôi mất trong chiến tranh này bao nhiêu bao nhiêu nụ cười. Em từ Hà nội có bao giờ được yên vui. Bao năm lửa khói nung khô trái tim yêu người. Mộ bia quanh đây chôn theo những cuộc tình tôi. Tôi mất trong chiến tranh này bao nhiêu bao nhiêu mộng rồi.

Tôi mất trong chiến tranh này bao nhiêu bao nhiêu hẹn hò. Từng ngày miền Nam dấu đạn mù. Từng ngày miền Bắc những đời lo. Tôi mất trong chiến tranh này bao nhiêu bao nhiêu người tình. Những người còn lại cố vững lòng chờ tương lai. Bay trong lời gió, nghe ra tiếng oán bên trời. Tuổi xuân xanh ơi cho em muôn vạn ngày mai.

Tôi mất trong chiến tranh này bao nhiêu bao nhiêu mộng rồi. Tôi mất trong chiến tranh này bao nhiêu bao nhiêu mộng ngời.

*

5. Biển Nhớ : Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về, gọi hồn liễu rũ lê thê, gọi bờ cát trắng đêm khuya. Ngày mai em đi đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ, sỏi đá trông em từng giờ, nghe buồn nhịp chân bơ vơ.

Ngày mai em đi biển nhớ em quay về nguồn, gọi trùng dương gió ngập hồn, bàn tay chắn gió mưa sang. Ngày mai em đi thành phố mắt đêm đèn mờ, hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn, nghe ngoài biển động buồn hơn.

Hôm nào em về, bàn tay buông lối ngỏ, đàn lên cung phím chờ, sầu lên đây hoang vu. Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về, triều sương ướt đẫm cơn mê, trời cao níu bước sơn khê.

Ngày mai em đi cồn đá rêu phong rủ buồn, đèn phố nghe mưa tủi hờn, nghe ngoài trời giăng mây tuôn. Ngày mai em đi biển có bâng khuâng gọi thầm, ngày mưa tháng nắng còn buồn, bàn tay nghe ngóng tin sang.

Ngày mai em đi thành phố mắt đêm đèn vàng, nửa bóng xuân qua ngập ngừng, nghe trời gió lộng mà thương.

*

6. Đợi Có Một Ngày : Đợi chờ yêu thương trên cây thánh giá. Đợi xóa sân si dưới bóng bồ đề. Đợi con kên kên bên cành nhỏ lệ. Đợi có tiếng cười trong nỗi lo. Đợi làm đôi chân đi quanh thế giới. Để thấy con tim thế giới hẹp hòi. Đợi nghe lương tâm con người trở lại. Đợi đã héo mòn những sớm mai.

Bao nhiêu năm chờ đợi oán thù là khí giới. Trong con tim lời nói yêu thương mất rồi. Bao nhiêu năm mịt mùng dấu đạn bom chưa dứt. Trên quê hương dần khuất những anh hùng.

Giọt lệ gian nan cho ta khóc với. Đợi thấy anh em dưới ánh mặt trời. Dành trong bao la con đường thật nhỏ. Đợi sẽ có ngày em bước qua.

Đợi từ đau thương quê hương sẽ lớn. Đợi máu anh em chớm những nụ hồng. Đợi cây lên xanh trên rừng hoạn nạn. Đợi thấy những đường không cách ngăn.

*

7. Chưa Mất Niềm Tin : Dù hôm nay tôi chưa nhìn Hà Nội. Dù hôm nay em chưa thấy Sài Gòn. Nhưng sao lòng tôi vẫn chưa mất (…) niềm tin. Vì quê hương sẽ có ngày hoà bình. Cố nuôi vững bền những tình thương lớn.

Dù hôm nay tôi chưa nhìn Hà Nội. Dù hôm nay em chưa thấy Sài Gòn. Nhưng em và tôi cùng nói tiếng (…) Việt Nam. Lòng ta ơi hãy biến tan thù hận. Đón nghe tiếng cười trên đất nước nát tan.

Dù trong tôi đã héo hon đợi chờ. Dù môi em đã héo hắt nụ cười. Nhưng ta bền gan chờ đón những (…) ngày mai. Vì quê hương sẽ có ngày gặp lại. Máu xương hai miền rung lòng thế giới.

Dù hôm nay tôi chưa về Hà Nội. Dù hôm nay em chưa đến Sài Gòn. Nhưng trong lòng nhau thấp thoáng bóng (…) cờ chung. Ngày mai đây bước chân qua mọi miền. Trái tim dân tộc còn đâu những vết thương.

[tập nhạc Phụ khúc Da Vàng. 1972]

*

8. Hãy Cố Chờ : Người góp máu cho tương lai đất nước này. Mười năm qua nhớ bóng cờ bay phấp phới. Lời giữ nước chưa nguôi ngoai trên môi người. Đường chông gai ta cố vượt qua từng ngày. Ruộng đất ơi hãy cố chờ cùng bãi sắn nương khoai. Ngày mai đây con sẽ về
dù thân xác thiệt thòi.

Chị hãy nói với em thơ yêu đất này. Dù nghèo kém khó khăn. Mẹ hát lớn cho tan hoang những lao tù. Dù đời đã héo hon. Đường sẽ đến ta thấy rồi có vạn lời hò reo mênh mông. Bình minh ơi hãy lên nhanh bao nhiêu năm đứng chờ. Hoà Bình sẽ trổ bông.

*

9. Mùa Phục Hồi : Xin cho lá mùa xuân xanh trên rừng hoạn nạn. Xin cho những bàn chân hãy nối trên tật nguyền. Xin cho mặt đường lặng lẽ đêm đêm. Xin cho bầu trời rộn tiếng chim muông và… còn bao cánh đồng đang chờ lúa mới lên thơm.

Xin thêm những bàn tay dưới đôi vai nhiều người. Xin chút nắng về soi trên mắt không còn ngày. Xin vui cùng màu gạch ngói tươi. Quê hương hẹn hò chuyện cất xây và… xin những sớm mai đàn em thơ đứng cười. Tương lai một ngày thật mới!

Xin nối những mùa xuân xanh cho lòng tuyệt vọng. Xin cây trái mọc ngon cho chức dân nhục nhằn. Xin cho trường học mở lớp đêm đêm. Xin cho ngục tù thành những công viên và… xin cho đứng gần một đời sống không mang thù hận…

*

10. Xin Mặt Trời Ngủ Yên : Một ngày ngày đã qua. Ôi một ngày ngày chóng qua. Một chiều một ngày âm thầm đã đã trôi đi không còn gì.

Ôi chinh chiến đã mang đi bạn bè. Ngựa hồng đã mỏi vó chết trên đồi quê hương. Còn có ai không còn người. Ôi nhân loại mặt trời và em thôi. Này đôi môi xin thương người. Ôi nhân loại mặt trời trong tôi.

Một ngày ngày đã qua. Ôi từng ngày từng xót xa. Một chiều một ngày tay người đã. Thả mây bay cho đường dài.

Sau chinh chiến ôi quê hương thần thoại. Thuở hồng hoang đã thấy. Đã xanh ngời liêu trai. Còn có ai trên cuộc đời. Ôi nhân loại còn người và tôi thôi. Rồi lang thang như mây trời. Ôi nhân loại còn người trong tôi.

Mặt trời đã ngủ yên. Xin mặt trời hãy ngủ yên. Người hãy nhớ mang theo hành trang. Qua khoang trời vắng chân mây địa đàng. Người hãy nhớ mang theo hành trang. Qua khoang trời vắng chân mây địa đàng.

Người hãy nhớ hãy nhớ hoài. Người hãy nhớ hãy nhớ đời. Người hãy nhớ hãy nhớ người. Hãy nhớ người hãy nhớ người. Hãy nhớ người.

[1964]

*

11. Chính Chúng Ta Phải Nói : Chính chúng ta phải nói hòa bình. Khi tim người rực lửa cầu mong. Chính chúng ta phải có mọi quyền. Đứng lên đòi thống nhất quê hương. Em đã thấy các anh trên đường. Thoát yếu hèn dựng thân cao lớn. Đời sống vươn vai. Thành phố giăng tay. Lời nói căng môi.

Trăm con phố bỗng lao xao mừng. Trăm câu nói gióng cao như rừng. Một giòng cuồng lưu mở đời tự do. Nhà tù hò reo.

Chính chúng ta phải nói hòa bình. Khi đất này địa ngục dựng lên. Chính chúng ta dành lấy mọi quyền. Quyết chối từ chém giết anh em. Em đã thấy các anh lên đường. Những tay trần làm cơn bão lớn. Cùng đứng bên nhau. Triệu bước nôn nao. Biểu ngữ giăng cao.

Ta hãy nói hãy kêu tung trời. Ta phải đến khắp nơi ta đòi. Ruộng cần bàn tay. Nhà cần người xây. Vũ khí xếp lại.

Chính chúng ta phải nói hòa bình. Chính chúng ta phải nói hòa bình. Thế giới này loài người đã dã man. Thế giới này chỉ còn lại người điên. Anh em quyết lòng. Đứng lên!

***

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in âm nhạc, ở quê xưa and tagged , , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s