Khi ngân sách thiếu hụt

Bùi Văn Phú

Nước Mỹ vẫn đang trong tình trạng khủng hoảng kinh tế kéo dài mấy năm qua khiến ngân quỹ thiếu hụt khắp nơi, từ liên bang, tiểu bang xuống đến thành phố. Chính quyền các cấp áp dụng chính sách thắt lưng buộc bụng, giảm chi tiêu, cắt nhiều dịch vụ. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu có việc phải đến cơ quan công quyền vào ngày thứ Sáu và không thấy ai làm việc ở đó vì từ lâu nay nhiều cơ quan nhà nước đã đóng cửa một ngày trong tuần để tiết kiệm ngân sách. Cùng lúc nhiều công nhân viên nhà nước bị cho thôi việc, từ cảnh sát, cứu hoả, giáo chức cho đến người làm trong thư viện, trong các cơ quan cung cấp dịch vụ y tế xã hội. Đi học đại học phải trả học phí cao, cấp trung và tiểu học thì sĩ số học sinh trong lớp ngày càng đông thêm.

Trong khi đó để tìm cách gia tăng ngân quỹ, các dịch vụ đều tăng giá. Đậu xe bên đường bây giờ một đô-la ở nhiều nơi, như San Francisco, chỉ đậu được 10 hay 15 phút, so với ngày trước ít ra cũng nửa tiếng đồng hồ. Tiền phạt vi phạm luật lưu cũng tăng nhanh. Một lần bị cảnh sát chặn lại trên đường phố hay ngoài xa lộ và cho giấy phạt là tốn vài trăm đô. Nếu lỗi nặng hay tái phạm nhiều lần, tiền đóng bảo hiểm xe tăng lên vùn vụt, có khi không thể tiếp tục được mua bảo hiểm. Cuộc đời như thế thêm chồng chất những nỗi lo âu.

Với tình trạng thiếu hụt tài chánh, cảnh sát cũng gia tăng các vụ biên phạt lưu thông để giúp ngân sách thành phố thêm được ít nhiều. Nhưng có khi cảnh sát làm việc hơi quá hăng say chăng?

Sự việc vào những ngày cuối tháng cảnh sát thường đứng chặn ở những khúc đường mà người lái xe dễ vi phạm luật, thí dụ như trên một con đường xuống dốc để bắt phạt về tội chạy quá tốc độ là chuyện có thật và mức độ canh chừng của cảnh sát tăng lên ở những nơi dễ cho giấy phạt là điều mà người lái xe trong nhiều thành phố khác nhau đã có những kinh nghiệm đau thương.

Nhưng mới vài tuần qua tôi và một người bạn có những trải nghiệm, tuy ở hai thành phố khác nhau, khiến mình ngờ rằng có những cảnh sát muốn giúp cho ngân sách chính quyền địa phương qua những vụ biên phạt không chính đáng.

Tôi lái xe cẩn thận, cả chục năm hơn không bị phạt lưu thông và trong gần 40 năm lái xe ở Mỹ mới chỉ bị phạt vi phạm lưu thông vài ba lần. Hôm rồi đang lái xe trên con đường quen thuộc gần nhà thì bị cảnh sát chớp đèn bắt vào lề, định phạt tôi với tội không dừng hẳn khi đến bảng STOP. Sự thực là tôi đã ngừng hẳn rồi mới đi tiếp. Các con tôi trên xe đều biết. Cảnh sát chặn tôi lại, hỏi bằng lái xe và nói tôi vi phạm luật vì không dừng hẳn nơi ngã tư có bảng STOP. Tôi nói điều đó không đúng vì mình đã dừng hẳn trước khi đi tiếp. Hơn nữa tôi chạy trên con đường này mỗi ngày nên biết chỗ ngã tư đó có bảng STOP. Tôi là một người lái xe cẩn thận, trong suốt cuộc đời lái xe đến nay hồ sơ vi phạm lưu thông chẳng nhiều. Người cảnh sát cầm bằng lái xe của tôi, gọi điện về đâu đó rồi hỏi tôi vài câu liên quan đến luật lưu thông và tôi trả lời đúng. Sau đó ông nói với tôi nhớ phải ngừng ở bảng STOP, lần nầy chỉ cảnh cáo, không biên phạt rồi trả lại bằng lái. Tôi biết rõ mình không vi phạm luật mà bị chặn hỏi nên cũng hơi bực mình. Hôm đó nếu không cương quyết thì tốn vài trăm đô rồi.

Nhưng một anh bạn của tôi kém may mắn hơn khi đang lái xe ở thành phố bên cạnh. Anh không dùng điện thoại lúc lái xe, cũng không hề cầm điện thoại trên tay thế mà vẫn bị cảnh sát ép vào lề biên giấy phạt. Anh cãi và định không kí vào giấy phạt thì người cảnh sát nói nếu không kí sẽ bị bắt giam. Đúng ra chuyện kí vào giấy phạt không phải là nhận tội vi phạm mà đó chỉ là thủ tục hành chánh, nếu không phạm luật thì mình có thể ra toà. Anh bạn nhất định chờ ngày ra toà. Khi giấy phạt gửi về, anh lên sở giao thông thành phố xin ngày ra toà, dù nhân viên phòng đóng phạt lưu thông giải thích rằng số tiền nộp phạt ngay sẽ ít hơn nếu ra toà mà không thắng. Nhưng anh bạn cương quyết ra toà vì thấy bị biên phạt hết sức vô lí. Hồ sơ từ hãng điện thoại là bằng chứng rõ ràng anh đã không dùng điện thoại trong lúc bị phạt cũng như trước khi cảnh sát biên phạt. Tuy phải mất công, phải nghỉ việc để ra toà nhưng anh bạn nhất định không chấp nhận chuyện làm việc thiếu đúng đắn của nhân viên thi hành pháp luật.

Kể nghe mấy chuyện để bạn cẩn thận hơn khi lái xe vì lúc này ngân sách thiếu hụt nên cảnh sát gia tăng tuần tra khắp nơi. Hơn nữa, thời buổi kinh tế khó khăn mà còn bị phạt vi phạm lưu thông cũng tốn kém lắm.

Tuy nhiên nếu cảnh sát bắt lỗi không đúng, nhất định đừng để cho nhân viên công lực lạm dụng điều đó.

© 2011 Buivanphu

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in đời sống and tagged . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s