Mỹ Linh hát, Bằng Kiều hài

Bùi Văn Phú

Mỹ Linh và Bằng Kiều trong đêm nhạc gây quỹ của VNHelp

Tối thứ Bảy 15-10 có văn nghệ gây quỹ cho hội từ thiện VNHelp, tổ chức tại thính đường quen thuộc của Santa Clara Convention Center.

Như chương trình đã quảng cáo, tôi được thưởng thức nhạc thính phòng do 3 ca sĩ Anh Dũng, Bằng Kiều và Mỹ Linh biểu diễn. Nhưng ngạc nhiên nhất là hôm đó khán giả còn được nhiều trận cười thoải mái qua tài hoạt náo của Bằng Kiều. Đó là điều quí hơn cả, vì trong đời sống ai cũng biết “nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”.

Phần đầu chương trình với Anh Dũng đến từ Quận Cam. Giọng ca nam từng đoạt giải tuyển lựa ca sĩ trong những năm đầu của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ đã hát “Đi giữa hoàng hôn”, “Người yêu nếu ra đi”, “Kinh khổ”, “Tiễn em”.

Khi giới thiệu Bằng Kiều, MC Đỗ Anh Thư cho biết ban tổ chức trước nay rất cứng đầu, không muốn mời một ca sĩ nào đã từng xuất hiện trong chương trình “Mùa thu cho em” trở lại hát lần thứ hai. Nhưng hôm nay trong văn nghệ gây quỹ lần thứ 17 của hội, ban tổ chức đã mời Bằng Kiều trở lại vì nhiều khán giả yêu cầu và phong cách trình diễn của anh đã chín chắn hơn.

Không chú ý đến giọng hát Bằng Kiều liên tục nên tôi không dám thẩm định về tài năng ca hát, nhưng những ca khúc anh chọn để trình bày có hai bài về Hà Nội tôi rất thích, mà còn có lúc song ca với Mỹ Linh nữa thì thật là tuyệt vời. Với “Em ơi Hà Nội phố” và “Nhớ mùa thu Hà Nội”, Bằng Kiều và Mỹ Linh đã cho tôi những giây phút nhớ về thành phố này, nhớ những hàng cây xanh hai bên phố dễ thương.

Mỹ Linh và "Ru mãi ngàn năm" của Trịnh Công Sơn

Đặc biệt hơn là tiếng cười mà ca sĩ Bằng Kiều đã đem đến cho chương trình trong vai trò phụ, có thể nói là vừa làm MC vừa làm “danh hài”. Tôi thích nghe nhạc Việt, Mỹ và Mỹ Latin nhưng ít khi đi nghe ca sĩ Việt hát trong các chương trình văn nghệ nên không có dịp nghe họ tâm tình với khán giả từ sân khấu. Những phần này không bao giờ có trong CD. Hôm nay nghe Bằng Kiều xả bầu tâm sự mới thấy vui ơi là vui. Thú thực, chỉ mới thấy Bằng Kiều bước ra sân khấu, dáng người thấp, tóc chút kiểu punk trên khuôn mặt rất trẻ so với tuổi, quần ống túm, áo vét ca-rô. Nom qua có nét ngồ ngộ, muốn cười rồi.

Thực tế là Bằng Kiều mới nói vài câu đã làm thính phòng rộ lên cười. Anh giễu một cách tự nhiên như những cây hài trên kênh Comedy Network. Nếu đó là tài năng thiên phú, sau này biết đâu anh có thể trở thành một danh hài Việt tương đương với Johnny Carson ngày trước, hay Jay Leno bây giờ, mỗi tối lên truyền hình chọc cười thiên hạ. Anh thủ thỉ những điều đơn giản, thực tế quanh đời sống, như chuyện hân hạnh được ban tổ chức mời hát cho đêm nay, chuyện được khán giả yêu thích, hay khi giới thiệu một bài sắp hát, về lời Việt của Duy Quang đặt cho một ca khúc nước ngoài hoặc cách anh quảng cáo tài năng của mình rất chân tình, mọi chuyện đều làm khán giả bật ra những tiếng cười. Một nữ khán giả nói vọng lên sân khấu: “Thấy Bằng Kiều là vui rồi”. Tuy không biết nhiều về người nam ca sĩ gốc Hà Nội nhưng thoáng nghe anh nói chuyện tôi hoàn toàn đồng ý với nhận xét của bà.

Anh Dũng trong đêm nhạc “Mùa thu cho em 17”

Bằng Kiều đã hát: “Bản tình cuối”, “Nàng”, “Giáng Ngọc”, “Để nhớ một thời ta đã yêu”… và đều đặn đem tiếng cười của 700 khán giả vào phần giới thiệu xen giữa những bài hát. Sau “Em ơi Hà Nội phố” thì Mỹ Linh xuất hiện, cùng song ca: “Hà Nội mùa thu cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ mái ngói thâm nâu…”. Ca từ làm rung động con tim những người yêu nhạc Trịnh và những ai có nhiều kỉ niệm ở nơi chốn này.

Từ hai giọng ca trầm lắng mang nét đẹp Hà Nội đến cho người nghe, không khí chuyển sang niềm vui hội ngộ giữa hai ca sĩ gốc Hà thành sau một thời gian dài mới gặp lại nhau trên sân khấu, vì 10 năm rồi Mỹ Linh mới có dịp trở lại đây. Cách kể chuyện dí dỏm của Bằng Kiều về thời còn học chung với Mỹ Linh ở Nhạc viện Hà Nội, về CD đầu tay của Mỹ Linh anh được mời song ca dù anh chuyên thổi kèn, về những bạn khác cũng ở nhạc viện, trong ban Hoa Sữa ngày xưa và hôm nay chơi trong ban nhạc như Vũ Quang Trung đánh piano, Khắc Quân kéo violin. Nghe Bằng Kiều, Mỹ Linh kể chuyện mới biết những thân tình đã có từ nhiều năm giữa hai tài năng văn nghệ. Một người bạn gốc Hà Nội nói với tôi họ còn có một thời đã yêu nhau.

Khi Bằng Kiều xin phép cầm tay Mỹ Linh thì thính phòng nổ vang những tràng tiếng cười. Lời yêu cầu đã được mẹ chồng Mỹ Linh trong hàng ghế khán giả tán đồng vì biết tính tếu của anh. Bằng Kiều nói bây giờ ai cũng 3 con cả rồi thì có gì mà e thẹn nữa. Bà nói sẽ không kể lại chuyện này cho con trai bà biết đâu. Bà mẹ chồng cũng là người trước đó đã khen: “Thấy Bằng Kiều là vui rồi”.

Bằng Kiều đã chứng tỏ là một người rao hàng rất ăn khách cho những sản phẩm nghệ thuật của anh

Quả thật anh đã chứng tỏ không chỉ là một ca sĩ mà còn có khả năng trở thành một danh hài. Không học hát mà ca hay, còn hài cũng chẳng được đào tạo chính quy nhưng anh nói ra câu nào là khán giả cười câu đó. Cô MC cho biết các bạn đứng trong cánh gà cứ thấy Bằng Kiều làm bất cứ cử động nào như ăn bánh mì, uống nước là họ muốn cười rồi. Mỹ Linh có cùng nhận xét khi hát mà nhìn Bằng Kiều thì không thể nín cười được. Anh có duyên với hài thì phải.

Trở lại với phần ca nhạc, Mỹ Linh hát thêm hai bài nữa: “Đưa em tìm động hoa vàng”, “Ru mãi ngàn năm” trước khi chấm dứt phần đầu chương trình.

Sang phần hai cô hát một bài tiếng Anh có lời “Today I live… I’ll feel eternity… I’ll be free…” bằng giọng cao và dài hun hút không thua gì Whitney Houston. Vì thời gian không còn nhiều, sau đó cô hát ngắn một vài ca khúc tiêu biểu mang nét đặc thù Mỹ Linh như “Chị tôi” thể hiện điệu ru và “Trên đỉnh phù vân” với điệu ca trù. Để kết chương trình, đôi song ca mời khán giả vẫy tay và cùng hát “Thì thầm mùa xuân” là một ca khúc vui tươi nhưng chưa được phổ thông với đa số khán giả tối hôm đó.

Chương trình bắt đầu lúc 7 giờ 30 và chấm dứt lúc 11 giờ hơn. Thời gian khá dài nhưng qua mau vì nội dung hấp dẫn, lôi cuốn gần như từ đầu đến cuối, trừ hai bài hoà tấu do trưởng ban nhạc sáng tác là “Belong together” loại bán cổ điển và “Chicken” theo thể điệu jazz mà chưa đạt, như Mỹ Linh và MC Đỗ Anh Thư cũng đã nhận xét.

(ảnh trong bài của tác giả)

© 2011 Buivanphu

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in âm nhạc, cộng đồng, người Việt hải ngoại and tagged , , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s