Bạch Ốc không cụ thể về nhân quyền tại Việt Nam

Bùi Văn Phú

Xem 2 đoạn phim: Biểu dương ở San Jose * Biểu dương ở Oakland

Biểu dương cho nhân quyền Việt Nam trước Toà Thị chính San Jose ngày 5/3/2012

Ngày 5/3 là một ngày đáng ghi nhớ của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ khi một phái đoàn hơn 150 người đại diện cho nhiều đoàn thể, tổ chức, mọi thành phần xã hội đã vào Bạch Ốc để lên tiếng cho nhân quyền Việt Nam với chính giới Hoa Kỳ.

Họ là những người từ 50 tiểu bang trên nước Mỹ đã kí tên vào thỉnh nguyện thư yêu cầu chính phủ của Tổng thống Obama không phát triển giao thương với Việt Nam cho đến khi tình trạng nhân quyền ở đó được cải tiến. Bản thỉnh nguyện thư đã có trên 130 nghìn chữ kí tính đến giờ phái đoàn vào Bạch Ốc. Đây là một kỉ lục về việc vận động người Việt tham gia vào một việc chung với mục đích tranh đấu cho tự do nhân quyền tại Việt Nam.

Phái đoàn vào Bạch Ốc có một số người đến từ San Jose, thủ phủ của người Việt ở miền bắc California. Họ cũng thuộc nhiều thành phần khác nhau. Hoạt động chính trị có bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi, kỹ sư Đỗ Thành Công và giáo sư Ngô Đức Diễm. Giới trẻ có tiến sĩ Lê Mỹ Phương, anh Huỳnh Hớn. Sống ở Mỹ từ nhỏ có luật sư Đỗ Văn Quang Minh.

Dịp này luật sư Minh đã chia sẻ cảm nhận riêng về buổi tiếp xúc. Ông nhận xét đó là một buổi thảo luận và đối thoại giữa giới chức Hoa Kỳ và cộng đồng người Việt. Tiếp phái đoàn chỉ là giới chức cấp trung gồm những phó vụ trưởng bên hành pháp, như của Hội đồng An ninh Quốc gia, Vụ Giao tế Cộng đồng và Phụ tá Ngoại trưởng đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động là ông Michael Posner.

Các giới chức đều lập lại chính sách hiện hành của Hoa Kỳ đối với Việt Nam và với các nước Đông nam Á nói chung. Ông nói: “Họ không phải là những người đưa ra chính sách. Tuy nhiên người Việt chúng ta phải nêu vấn đề để họ lắng nghe và trình bày lại với ngoại trưởng và Tổng thống để họ biết khi làm chính sách về Việt Nam.”

Luật sư Đỗ Văn Quang Minh

Theo luật sư Minh những gì ông nghe được trong buổi tiếp xúc hôm nay cũng không có gì khác với chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ đang có đối với Việt Nam. Ông cho biết giới chức Mỹ nói Hoa Kỳ hiểu là Việt Nam có những vi phạm nhân quyền trầm trọng và họ đã và đang quan tâm theo dõi các trường hợp như linh mục Nguyễn Văn Lý, thày Quảng Độ, Blogger Điếu Cày và mới đây là nhạc sĩ Việt Khang.

Trong phần nêu câu hỏi, luật sư Minh đã hỏi về những hành động cụ thể nào Hoa Kỳ có thể làm để giúp cải tiến tình trạng nhân quyền tại Việt Nam? Câu trả lời của giới chức Mỹ, theo luật sư “mang tính tổng quát, không có gì cụ thể, còn hơi mơ hồ nữa”.

Trong khi phái đoàn hơn 150 người Việt được đón tiếp bên trong, hàng nghìn người khác từ nhiều tiểu bang tụ họp tại công viên Lafayette trước Bạch Ốc biểu dương tinh thần ủng hộ cho thỉnh nguyện thư.

Luật sư Đỗ Văn Quang Minh kể rằng trước khi vào toà nhà hành pháp Eisenhower trong khuôn viên Bạch Ốc, nhìn qua đoàn người biểu dương bên ngoài ông thấy có biểu ngữ đại diện của khoảng 20 tiểu bang có đông người Việt sinh sống. Họ đến từ bang Washington, California, từ Georgia, Texas. Các đoàn từ bang Georgia, Massachusetts về thủ đô bằng mấy chuyến xe buýt chở cả trăm người. Ông nói đây là niềm phấn khởi vì điều này nói lên sự đoàn kết trong người Việt ở khắp nơi trên đất Mỹ trong việc tranh đấu cho tự do dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.

Sáng 5/3 không chỉ có biểu dương trước Bạch Ốc để ủng hộ cho thỉnh nguyện thư, nhiều nơi khác cũng đã có những sinh hoạt tương tự. Riêng ở miền bắc California hàng trăm đồng hương ở San Jose và Oakland đã xuống đường.

Trước tiền đình Toà Thị chính San Jose, từ 10 giờ sáng đã có hơn 200 người tụ họp hô to những khẩu hiệu cho nhân quyền, hát vang hai bài hát “Anh là ai” và “Việt Nam tôi đâu” của nhạc sĩ Việt Khang hiện đang bị giam giữ. Tham gia cuộc biểu dương có cựu tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng hoà là Đề đốc Trần Văn Chơn, nhiều cựu H.O. và những người hoạt động cộng đồng như các anh Thomas Nguyễn và Vũ Huynh Trưởng.

Cùng lúc tại Clinton Park, nằm giữa khu thương mại người Việt ở Thành phố Oakland, hơn 100 người cũng tập họp và tuần hành quanh công viên để góp tiếng nói ủng hộ cho thỉnh nguyện thư. Cuộc biểu dương do Hội Diên Hồng vùng Đông Vịnh đứng ra tổ chức và được điều phối bởi các ông Trần Kiêm Thiều và cựu dân biểu Trần Minh Nhựt.

Người Việt ở Oakland xuống đường biểu dương cho nhân quyền, đòi Hà Nội trả tự do cho nhạc sĩ Việt Khang

Chiến dịch kí tên vào thỉnh nguyện thư do nhạc sĩ Trúc Hồ của đài truyền hình SBTN và tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng của tổ chức Boat People SOS khởi xướng sẽ kéo dài một tháng cho đến ngày 8-3. Với mức độ kí tên như trong mấy tuần qua, con số chữ kí có thể đạt tới 150 nghìn.

Trong khi người Việt ở Mỹ và nhiều quốc gia xôn xao với việc vận động cho nhân quyền tại Việt Nam, truyền thông trong nước không nhắc gì đến.

Đây là một điều khác với trước. Cách đây gần một thập niên khi một dự luật về nhân quyền Việt Nam được Hạ viện Hoa Kỳ thông qua, trong nước báo chí đã chỉ trích mạnh dự luật này qua nhiều bài viết. Lúc đó ông Trần Bạch Đằng còn viết bài đề nghị đưa ra một chiến dịch thu thập một triệu chữ kí của người Việt để phản đối dự luật nhân quyền. Đề nghị của ông đã bị chìm vào quên lãng.

Hoa Kỳ và Việt Nam đang muốn nâng quan hệ lên một mức cao hơn. Với tình trạng nhân quyền ngày càng xấu tại Việt Nam quan hệ hai nước khó có thể tiến nhanh hơn. Tuy bên ngoài Hoa Kỳ không công khai lên tiếng chỉ trích Hà Nội nhưng bên trong những quan tâm về nhân quyền luôn được các giới chức Mỹ lưu ý chính phủ Việt Nam.

© 2012 Buivanphu

[Bài đã đăng trên BBCVietnamese.com ngày 06.03.2012]

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in cộng đồng, chính trị Mỹ, chính trị Việt and tagged , , , , . Bookmark the permalink.

30 Responses to Bạch Ốc không cụ thể về nhân quyền tại Việt Nam

  1. Thạch Sanh says:

    Tốt gỗ hơn tốt nước sơn các bác à!

    Người tốt họ làm một việc tốt thì người khác sẽ cảm nhận được việc họ làm với cái tâm thật thà trong sáng và đầy lòng cảm phục biết ơn.

    Còn những người cái tâm không tốt thì lúc nào cũng hay khoe khoang tôi làm việc này tốt cho người này, tôi làm việc nọ giúp đỡ cho người kia, tôi lo cho người dân trong nước 37 năm nay họ không có quyền làm người, họ chỉ có quyền làm con vật..?

    Nhưng bây giờ thấy dân trong nước có nhiều người giàu hơn tôi, nước Việt Nam mạnh lên hơn nên ghen tức vì vậy tìm mọi cách làm cho họ nghèo đi, yếu đi thì mới hả giận. Như chuyện thỉnh nguyện thư này.

    Yêu cầu lập pháp, hành pháp Hoa Kỳ không giao thương với Việt Nam, nhưng những người tiếp họ chỉ nhìn bằng hai con “mắt lé” và khuyên ba câu rất là sốc.

    Hôm nay các ông, các bà nổ quá nên vỡ mộng, vì vậy các ông các bà muốn nói lấp liếm, chẳng qua là để bao che cho cái tâm mục rỗng của mình mà thôi.

    Tôi chỉ muốn nói lên như vậy đó, nếu không đúng thì cho tôi lời chỉ giáo.

  2. Khánh says:

    Đất nước giầu sao lại cứ phải đi xin viện trợ từ các nước? Sao ai cũng muốn ra đi bằng nhiều cách như du học rồi tìm cách ở lại nước ngoài, hay lấy chồng ngoại. Người Việt gửi về mấy tỉ đô mỗi năm cho ai?

  3. Thạch Sanh says:

    @ Khánh:

    Đất nước và người dân Việt Nam hôm nay chưa giàu có bằng nước Mỹ, nước Nhật và nhiều nước khác, nhưng người dân Việt hôm nay đã xóa được đói, giảm được nghèo cho những người trước đây nghèo đói, đã có từng lớp người trung lưu và cũng có rất nhiều người giàu có.

    Giàu là họ giàu hơn những người Việt Nam ở Mỹ không lo làm ăn, những người ăn trợ cấp của nước Mỹ, rồi ở không rảnh quá, chỉ lo đi biểu tình chống cộng sản Việt Nam.

    Theo tôi biết thì Việt Nam cũng không đi “xin” viện trợ. Những nước viện trợ cho Việt Nam là họ viện trợ cho những việc làm nhân đạo. Tiền vay là để đầu tư cơ sở hạ tầng, phát triển kinh tế. Nhưng đó cũng là cam kết của những nước giàu trên thế giới, gíup đỡ cho những nước đang phát triển. (Chứ họ không cho vay để phát luơng cho chính phủ, như mấy nước đang bể nợ)

    Du học là những người đã có đủ kiến thức cơ bản, có tiền thì mới đi du học được. Đúng không? Còn họ ở lại nước ngoài thì phải là những nước văn minh, giàu có để họ trau dồi nghề nghiệp và kiếm thêm tiền nhiều, để bù lại những năm tháng học hành tiền của cha mẹ.

    Lấy chồng ngoại là quyền công dân của người Việt Nam, đương nhiên họ cũng muốn kiếm chồng giàu, chứ không phải là những người chuyên ăn tiền trợ cấp.

    Mấy tỷ đô la gửi về Việt Nam một năm là của hơn bốn triệu người Việt, của nhiều thành phần người Việt khắp nơi trên thế giới. Những người đi lao động đủ mọi nghề, họ gửi về cho gia đình họ tiêu xài, mua sắm, xây nhà, mua ruộng đất, chứ không phải cho chính phủ hay cho người khác xài. Tiền đó cũng càng không phải của những người chuyên chống cộng ở Mỹ.

    • Khánh says:

      Gởi Thạch Sanh:

      Gần khu tôi ở miền nam California nhiều du sinh từ Việt Nam qua học mấy trường cao đẳng, đại học tư đều mua nhà trả căn nào giá cũng nửa triệu đô. Mấy người bán nhà nói như thế và có hỏi tôi sao sinh viên mà giầu quá dzậy. Tôi đoán họ chắc là con cán bộ.

      Còn viện trợ nước ngoài, Việt Nam không đi xin thì ai mà cho. Phải có xin họ mới cho chứ.

      Việt Nam trước giờ có bao giờ bằng Mỹ, Nhật đâu. Bây giờ cũng thua họ như Thạch Sanh nhìn thấy. Cứ chế độ cộng sản thì biết đến bao giờ Việt Nam mới tiến bộ như nhiều nước láng giềng?

      • Hoang Duc says:

        So sánh Việt Nam với Mỹ, Nhật thì như đem thủy tinh so sánh với kim cương. Nếu một thời thế giới khâm phục lãnh đạo Việt Nam, như Hồ Chí Minh, bây giờ họ khinh chê mấy ông trùm cộng sản Việt Nam, chỉ vì sau chiến tranh cộng sản chỉ làm cho đất nước đi lùi. Bây giờ chạy theo tư bản mới khá lên được chút.

  4. Thạch Sanh says:

    Gởi Khánh:

    Sinh viên thì họ chưa đi làm, mà chưa làm thì làm gì có tiền mua nhà triệu đô, đúng không? Cái đoán của ông bà là “con cán bộ” thì mới có tiền mua chỉ đúng có 1/10.

    Người dân Việt Nam hôm nay có nhiều người giàu là vì họ làm kinh doanh sản xuất theo mô hình “vừa và nhỏ ” vì vậy có rất nhiều người có cơ hội làm chủ doanh nghiệp.

    Còn về thương buôn nếu các ông bà là người Việt Nam thì phải biết người dân mình là đường phố Việt Nam nhà nhà buôn bán, người người buôn bán, từ những của hiệu lớn đến người mua thúng bán bưng.

    Còn nông nghiệp, nông dân họ nuôi cá tra, cá basa, tôm, đánh bắt hải sản, có hô lãi vài tỷ đến chục tỷ đồng một năm là chuyện có thật.

    Trồng cà phê, cao su, trang trại, họ kiếm từ vài trăm ngàn đến triệu đô la một năm là chuyện bình thường trong xã hội Việt Nam hiện nay.

    Còn viện trợ thì như tôi đã nói phần trên, ông bà nên tìm hiểu thêm kiến thức của mình, đừng nặng nề quá chuyện đó, vì tiền đó không lớn với Việt Nam hôm nay. Nhưng họ cho thì phải nhận.

    Còn nói chuyện nước này hơn thua nước kia, thì người nói phải có nhiều kiến thức, phải hiểu về quá trình lịch sử, địa lý, trí tuệ con người, xã hội dân số toàn diên của một nước hiện tại, giải thích hoàn cảnh trước kia và thực tại của mỗi nước thì dài dòng lắm. Đừng suy nghĩ và nói theo kiến thức hạn hẹp, chủ quan, lòng ích kỉ của mình đối với đất nước và dân tộc mình.

  5. nguoi viet says:

    Sau khi nghe buổi nói chuyện giữa Trúc Hồ, luật sư Đỗ Phủ và Võ Thành Nhân (?) trên đài SBTN thì tôi hoàn toàn thất vọng về Trúc Hồ bởi vì anh Trúc Hồ không những không chủ trương phải lật đổ chế độ Cộng sản Việt Nam mà còn công nhận họ. Trúc Hồ chỉ đòi hỏi nhân quyền cho Việt Nam. Để đạt được mục tiêu này, Trúc Hồ chủ trương kéo Việt Cộng xa dần Trung Cộng để xát lại gần Hoa Kỳ.

    Cố Tổng thống Nga Boris Yelsin nói: “Cộng sản không thể nào sửa chữa được, mà cần phải đào thải”.

  6. Thạch Sanh says:

    @ Hoang Duc:

    Đất nước và người dân Việt Nam hôm nay “chưa giàu có” bằng nước Mỹ, nước Nhật và nhiều nước khác.

    Câu tôi nói trên đây là vậy đó! Tôi không biết các bạn có còn nhớ và hiểu nghĩa của tiếng Việt không? Sao các bạn cứ so sánh chi hoài vậy, không còn chủ đề gì khác để chúng ta tranh luận nữa sao?

    Nhưng những nước trước đây họ đã giàu có rồi, cơ sở hạ tầng họ hoàn thiện rồi, đất nước họ văn minh hiện đại rồi, công dân họ thì sung sướng quá rồi. Vậy mà bây giờ nợ công của họ lút trần, nếu để bể ra thì giải tán chính phủ, ai dìa nhà nấy!

  7. Quang Thang says:

    Chào Thạch Sanh:

    Anh là bình luận gia có nhiều điểm độc đáo nên mạn phép hỏi anh. Hội nghị Diên Hồng hôm 5/3 vào Toà Bạch Ốc của cộng đồng Việt Nam về lâu về dài sẽ có kết quả gì? Chế độ Cộng sản Việt nam sẽ sụp đổ hay là chỉ giới hạn đến vấn đề đấu tranh nhân quyền tự do hơn chút xíu nữa cho người dân Việt Nam?

    Có điều ông Obama buồn lắm khi biết mỗi năm người Việt hải ngoại vẫn chi viện cho bên đó gần 10 tỉ đô-la và thường xuyên về làm ăn mánh mung bên đó.

  8. Thạch Sanh says:

    @ nguoi viet và Quang Thang:

    – Trúc Hồ dựng chuyện Việt Khang lên bịp bợm bà con chống cộng u mê ở Mỹ chỉ để kiếm tiền và gây sự chú ý cho cái đài SBTN của cá nhân anh ta.

    – Cộng sản không thể sửa chữa được? Nhưng họ biết học hỏi cái đúng, cái hay của những chủ nghĩa khác nhau, học và làm theo mô hình kinh tế của những nước đã thành công, biết tránh những cái dở của nước khác, bằng chứng là họ đã và đang đưa dân tộc Việt Nam tiến lên phú cường. Còn những người chống cộng thì đầu óc họ cứ mãi ở thập kỉ 70 của thể kỉ 20.

    – Ngày 5/3 vừa qua không phải là Hội nghị Diên Hồng mà là sự tụ tập của những người Mỹ gốc Việt u mê nghe theo lời những nhà “lãnh tụ” lừa đảo, những người khoái nổ, những người ham vui thấy sang bắt quàng lấy tiếng, những người hay mơ mộng ảo huyền.

    Nhưng những người tiếp dân ở dinh tổng thống Mỹ chỉ mời những người đó vô để giảng dạy cho họ biết và khuyên họ ba việc nên làm cho cộng động mình là:

    1- Các ông bà nên lo nhân quyền – nhân cách cho những người đồng hương có nghề làm móng tay, vì nghề đó nó hạ cấp nhất trong xã hội Mỹ và rất độc hại cho người làm nghề đó.

    2- Các bạn nên học tiếng Mỹ để xem đài, xem báo Mỹ để biết người Mỹ, chính phủ Mỹ đang cần gì, muốn gì?

    3- Phải biết đoàn kết với các chủng tộc khác chứ đừng chỉ biết lo quyền lợi cho mình vì đây là Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

    – Chuyện như bạn nói không phải là chuyện làm cho Tổng thống Mỹ buồn mà ngược lại ông cảm thấy vui vì ông cảm thấy rằng nước ông cũng còn có những người biết thương yêu đồng loại mình, dân tộc mình, quê hương mình và gia đình mình.

    – Chuyện 10 tỷ đô la của người Việt ở nước ngoài thì như tôi đã nói rõ ở cuối bài trả lời @ Khánh. Mời bạn xem lại.

  9. Tan Truong 1975 says:

    @ Thạch Sanh:

    Nhật cũng từng trải qua chiến tranh, Nam Triều Tiên cũng thế. Từ 1945 đến 1975 đưa Nhật lên hàng nước phát triển. Nam Triều Tiên từ 1953 đến 1983, tức 30 năm, cũng đã thành cường quốc kinh tế ở Á Châu.

    Lãnh đạo nhiều nước, không làm được việc thì từ chức, còn không dân đuổi xuống bằng lá phiếu. Ở những nước dân chủ, người dân có quyền thỉnh nguyện nhà nước và nhà nước lắng nghe, hồi đáp. Còn dân Việt đi khiếu kiện, trí thức kiến nghị chẳng cơ quan nào của nhà nước trả lời.

    Dân ở những nước tự do, dân chủ được quyền thay đổi lãnh đạo qua lá phiếu. Lãnh đạo dở, sau vài năm là dân bỏ phiếu không tín nhiệm. Nhờ đó mà đất nước họ tiến bộ vì có những người có khả năng lãnh đạo, được lòng tin của dân.

    Còn ở Việt Nam mấy ông lãnh đạo cộng sản chỉ bốc phét, tham quyền cố vị.

    Nếu cộng sản Việt Nam có thực tài lãnh đạo đất nước, sao không cho những đảng khác hoạt động, tranh đua mà cứ độc quyền cai trị và cho mình là nhất.

  10. Binh Minh says:

    @ Tan Truong 1975:

    Tôi đồng ý với bạn Tan Truong. Đất lành chim đậu. Tại sao con gái Việt Nam bỏ đi lấy chồng già Hàn Quốc, có nhiều người bị đánh đập, giết chết mà chính phủ Việt Nam vẫn làm ngơ. Ai cũng thừa biết mỗi người bỏ nước ra đi thì chính phủ Việt Nam càng mừng vì sẽ gởi tiền về nước làm cho Đảng Cộng sản ngày càng ấm no hơn.

  11. Thạch Sanh says:

    – Nước Nhật trước khi bị Mỹ bỏ bom nguyên tử họ đã là một cường quốc quân sự và kinh tế, là một “đế quốc” đang cai trị gần cả châu Á. Sau khi Nhật đầu hàng, Mỹ – Nhật có kí hiệp ước, Mỹ sẽ bảo vệ Nhật về quân sự và trợ giúp họ phát triển kinh tế. Nam Triều Tiên cũng vậy, họ cứ thế mà tiến lên phía trước.

    Còn Việt Nam sau khi chiến thắng quân xâm lược Mỹ và quân miền nam Việt Nam Cộng hoà bằng sức mạnh quân sự của mình nhưng sau đó vẫn bị Mỹ thù địch nên họ vận động đồng minh cô lập, cấm vận kinh tế Việt Nam nhiều mặt suốt 20 năm sau đó.

    – Luật dân sự và luật hôn nhân của Việt Nam không cấm kết hôn với người nước ngoài, vì vậy họ lấy chồng, lấy vợ người nước ngoài mà họ gặp người chồng, người vợ không tốt ở nước ngoài hay ở Việt Nam cũng vậy, đó là chuyện cá nhân họ, không phải chuyện của chính phủ mà là chuyện của những hội đoàn và pháp luật của nước sở tại. Nếu Việt Nam cấm hôn nhân nước ngoài thì mấy anh Việt kiều ế mẹ nó hết rồi. Ở Mỹ có con gái Việt Nam nào thèm lấy mấy anh đâu? Rồi gái đẹp ở đâu ra mà bán cà phê “ở truồng” cho mấy anh ngắm, mấy anh sơi?

    Các bạn đừng nên vạch lá tìm sâu như vậy.

    Dân gian Việt Nam có câu: Thương nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau trái bồ hòn cũng méo.

  12. Ngọc says:

    @ Thạch Sanh:

    Bạn viết: “Trúc Hồ dựng chuyện Việt Khang lên bịp bợm bà con chống cộng u mê ở Mỹ chỉ để kiếm tiền và gây sự chú ý cho cái đài SBTN của cá nhân anh ta.”

    Thạch Sanh có thể cho biết chuyện Việt Khang hư thực thế nào? Ở nước ngoài thông tin nói anh là nhạc sĩ, viết hai bài hát chống Trung Quốc là “Việt Nam tôi đâu?” và “Anh là ai?” nên bị công an bắt đi mất tích.

    Vì cùng là giới nghệ sĩ với nhau nên Trúc Hồ quan tâm đến Việt Khang và vận động cho quyền tự do phát biểu, cho nhân quyền ở Việt Nam.

  13. Thạch Sanh says:

    Ở Việt Nam không có ai biết tên tuổi về người này, cũng không có thông tin báo chí nào nói về người này bị bắt về tội gì, ở đâu?

    Tại sao gia đình anh ta không lên tiếng nhờ báo chí đăng tin, hay nhờ luật sư làm đơn khiếu nại tố cáo về việc con họ bị bắt hay mất tích mà chỉ nghe phe chống cộng ở hải ngoại thổi phồng?

    Ở Việt Nam bây giờ có bắt người nào mà án tới mức tử hình thì cơ quan pháp luật cũng cho báo chí và gia đình họ biết. Pháp luật không cần phải giấu chuyện đó làm gì, mà luật pháp, hiến pháp cũng không cho phép.

    Hay đây là chuyện phường tuồng đang diễn, mà nhân vật chính đang ém ở Miên, Lào, Sing, Mã, Phi không chừng. Còn khán giả xem tuồng thì u u mê mê trong cõi tối tăm?

    Hai bài hát tôi có nghe trên mạng của người Việt chống cộng ở Mỹ họ tung lên và thấy bài hát đó chỉ có vài câu, nó cũng giống như mấy bài hát mà trẻ con ở Việt Nam hay sáng tác nhại, rối hát vớ vẩn cho vui, nghe nó rất là sến.

    Bài hát đó cũng không có ý nghĩa gì hay hành động gì về việc chống Trung Quốc, mà ở Việt Nam bây giờ đã và đang có rất nhiều tổ chức, nhiều chương trình thiết thực để tất cả mọi người, mọi tầng lớp nhân dân đóng góp thiết thực, bày tỏ lòng yêu nước của mình, chung tay gìn giữ biên giới, biển đảo, toàn vẹn lãnh thổ. Chứ không phải yêu nước bằng những trò vớ vẩn của những kẽ muốn gây chia rẽ, rối loạn trong lòng dân tộc.

    Nếu an ninh Việt Nam có bắt Việt Khang là bắt về tội khác, mà tội đó đã có trong bộ luật hình sự của Việt Nam và sẽ đưa ra tòa án để xét xử theo pháp luật hiện hành.

    • Ngọc says:

      @ Thạch Sanh:

      Hai bài của Việt Khang một bài nói lên tình trạng đất nước dưới chế độ cộng sản trong hơn 30 năm qua làm cho đất nước ngày càng thua đi xuống.

      Bài “Anh là ai” có những lời như sau:

      Xin hỏi anh là ai sao bắt tôi tôi làm điều gì sai
      Xin hỏi anh là ai sao đánh tôi chẳng một chút nương tay
      Xin hỏi anh là ai sao không cho tôi xuống đường để tỏ bày
      Tình yêu quê hương này, dân tộc ngày đã quá nhiều đắng cay…

      Người viết nhạc như thế mà làm chia rẽ được dân tộc ư. Có làm người Việt đoàn kết lại thì có. Báo nào dám đăng những lời nhạc trên, chưa nói đến đăng đơn khiếu kiện cho nạn nhân bị đàn áp vì phát biểu điều anh muốn nói lên trước sự xâm lăng của Trung Quốc.

      Nước Việt Nam như thế thì tự do, dân chủ ở chỗ nào?

    • Trần Đắc says:

      Đài BBC vừa đưa tin tổ chức Phóng viên Không Biên giới xếp hạng Việt Nam là kẻ thù của internet cùng với Trung Quốc, Bắc Hàn và một số nước khác. Đài này cũng nói về tình trạng của Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải hiện vẫn mất tích dù thời hạn tù của ông đã hết từ nhiều tháng rồi. Người nhà của ông khiếu nại với cơ quan chức năng mà đến nay cũng không ai trả lời hay cho biết tin tức gì về ông.

  14. Binh Minh says:

    @ Thạch Sanh & Tan Truong 1975

    Anh Thạch Sanh chưa trả lời câu hỏi của anh Tan Truong đấy nhé. Vấn đề là ở chỗ đó, nếu được khai thông thì coi như Việt Nam là nước dân chủ thực sự.

    Người Việt tỵ nạn năm 1975 đa số không quan tâm chính trị, trừ thiểu số như Trúc Hồ. Họ tìm đến đất nước tự do làm ăn sinh sống chân thật kiếm tiến nuôi con cái học thành tài. Nhưng từ năm 1990 từ khi Việt Nam đổi mới, bắt đầu có nhiều băng đảng đến từ Việt Nam xuất hiện ở nước ngoài như ở Cali với mấy quán cà phê trá hình đã bị dẹp rồi.

    Còn bên nước Anh thì băng đảng thu hút ngươi từ Việt Nam qua trồng cỏ (cần sa).

    Đi xuất khẩu lao động ra nước ngoài người Việt Nam mang toàn tính nết xấu như trộm cắp, đã xảy ra ở Singapore, Japan. Toàn là người Việt Nam cả.

    Người Âu Châu đánh giá mình thế nào hả anh Thạch Sanh? 4000 năm văn hiến, con Rồng cháu Tiên đâu mất rồi.

    Nếu không có 10 tỉ đô-la do Việt kiều đau lòng gởi về thì Việt Nam sẽ trở thành Bắc Hàn thứ hai mà thôi.

  15. DuongThang says:

    Các bạn ở nước ngoài có biết dân trí người Việt trong nước còn thấp lắm không? Vì thế nói chuyện cơm ăn, áo mặc, nhà, xe thì họ biết là họ cần gì ngay. Chứ dân chủ, nhân quyền là những thứ xa vời quá, chẳng mấy ai hiểu được đâu mà bàn cho rách việc. Cứ để Đảng và nhà nước lo là dân ấm no hạnh phúc rồi.

    Chính phủ Mỹ cũng biết thế nên họ chẳng quan tâm đến nhân quyền cho người Việt đâu.

  16. Thạch Sanh says:

    @ Ngọc, Trần Đắc, Binh Minh, Duong Thang:

    – Những câu hỏi của các bạn như trên, tôi đã có nói và trả lời trong tất cả các bài ở trên. Nếu các bạn có chút kiến thức hiểu biết về xã hội, một chút kiến thức về chính trị thì các bạn mới hiểu.

    Còn các câu hỏi của các bạn trên đây nó nói lên kiến thức, thông tin của các bạn ở nước ngoài bây giờ còn thua xa các nông dân của Việt Nam hôm nay. Thí dụ như câu bài hát mô tả: “dân tộc này đã quá nhiều đắng cay…” là dân tộc nào đắng cay, ai cay đắng? Vậy mà các bạn nói là bài hát đó không phải kích động thù hận chia rẽ dân Tộc Việt Nam?

    – Theo tôi biết đòi dân chủ – nhân quyền của các bạn là giải thể chế độ ở Việt Nam hiện nay và cho thành lập nhiều đảng để cùng nhau tranh giành quyền lực. Nếu không xong thì mua súng, cõng ngoại bang về bắt dân chúng bắn giết nhau, tàn phá quê hương đất nước, đúng không? Chuyện này đã có thật rồi! Nhưng Việt Nam quyết không bao giờ cho các bạn toại nguyện một giấc mơ kì lạ đó lần nữa đâu.

    – Bạn Trần Đắc: bạn có biết 5 người làm ở BBC tiếng Việt lý lịch họ là ai, lãnh lương của ai và nhiệm vụ của họ là gì?

    • Nguyễn Tự Do says:

      @ Thạch Sanh:

      Báo chí trong nước chỉ thông tin một chiều, vài trăm tờ báo đều phải làm theo ý đảng và nhà nước thì làm sao người dân có thể hiểu biết tình hình chính trị, kinh tế hơn người nước ngoài được.

      Đó là lí do người Việt hải ngoại tranh đấu cho quyền tự do thông tin, báo chí, cho nhân quyền ở Việt Nam đó Thạch Sanh.

      Ở Little Saigon quận Cam này có vài chục tờ báo, đủ mọi khuynh hướng, kể cả báo đăng những tin của Bộ Ngoại giao Việt Nam, của Ủy ban Người Việt Nam ở Nước ngoài, đăng lại báo Nhân Dân, An ninh Thế giới, Công an Thành phố. Đài phát thanh, TV cũng đủ mọi chiều.

      Nhưng nếu tuyên truyền, ba sạo như Vẹm thì chẳng ai tin.

  17. Bà Năm Trầu says:

    Thạch Sanh có thể không cảm thấy chứ những nông dân bị mất đất, những người đã bị mất nhà, mất của vì những chính sách của Đảng Cộng sản trong 37 năm qua thì làm sao họ không cay đắng được.

  18. Binh Minh says:

    @ Thạch Sanh:

    Tại sao đất nước và nhân dân Việt Nam chưa bao giờ hưởng được một cuộc sống thanh bình dân chủ thực sự như mọi nước khác ở Á Châu. Người dân khổ quá, nếu có cơ hội, họ đều muốn bỏ nước ra đi. Bên cạnh đó người bạn lớn ơn nghĩa của Việt Nam là Trung Quốc lại xem nhà nước Việt Nam hiện nay là kẻ thù, và trong thâm tâm họ đã và đang tính toán lấy từng tấc đất và biển đảo của chúng ta.

    Có phải chăng Ông Cha ta giết hại và diệt chủng người Chiêm Thành mà ngày nay chúng ta đang nhận qủa báo đây chăng?

  19. Thạch Sanh says:

    @ Nguyễn Tự Do, Bà Năm Trầu, Bình Minh:

    – Báo chí, truyền hình trong nước cập nhật thông tin trên thế giới từng giờ, từng phút, 24/24 giờ mỗi ngày, có hình ảnh dẫn chứng sự viêc, có lời nói người được đưa tin và người bị đưa tin rõ ràng, trung thực. Từ thành thị tới thôn quê, rừng sâu núi cao đều xem được, biết được những thông tin đó.

    Còn đài của người Việt ở Mỹ thì 37 năm chỉ có những nội dung là Việt Cộng tàn ác, đàn áp dân, Việt Cộng không có tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền… khỏi xem cũng biết muốn nói gì. Nhưng mà nói không có bằng chứng, không có hình ảnh trung thực, bịa đặt nhàm chán.

    – Người dân mất hết đất mà một năm gạo đủ cho 90 triệu dân ăn, còn xuất khẩu 6-7 triệu tấn mỗi năm, xuất khẩu cao su, cà phê, hạt tiêu hạng nhì thế giới, nuôi trồng thủy sản xuất khẩu top 5 thế giới… Mất nhà mà thống kê 90 triệu dân Việt Nam 80% người có nhà ở riêng, còn dân Việt ở Mỹ thì chỉ có 20% người có nhà, còn lại là đi thuê và không có nhà ở?

    – Dân Việt Nam hôm nay không sống hòa bình, thanh bình sao? Vậy thì như thế nào mới gọi là thanh bình hả bạn? Người Anh, người châu Âu 300 năm trước chiếm đất của người da đỏ để thành lập nước Mỹ, chiếm đất của người thổ dân châu Úc để lập nước Úc ngày nay phải không bạn?

    Bạn nguồn gốc là dân tộc nào mà bạn hỏi lạ vậy?

  20. Binh Minh says:

    @ Thạch Sanh:

    Tôi rất thích những lời giải thích của anh, chính trị lúc nào cũng có hai mặt và tôi luôn nhìn hai mặt. Đúng hay sai thì với thời gian nhũng cái xấu tệ hại đang tồn tại sẽ bị đào thải thay vào đó là cuộc sống tốt đẹp hơn… Nền văn minh nhân loại là như thế, không ai hãm lại được bánh xe lịch sử, có suy rồi thịnh, thịnh rồi suy. Tôi và anh, mọi người đang nằm trong vòng tròn lẩn quẩn đó hi hi.

    Trong những bài bình luận của anh có một vấn đề anh chưa đề cập đến. Tôi xin phép hỏi anh: Quan điểm và lập trường của anh như thế nào đối với người bạn ơn sâu nghĩa đậm Trung Quốc mà hằng ngày hằng đêm mắt nhắm mắt mở thèm thuồng những biển đảo, đất đai của chúng ta.

  21. Thạch Sanh says:

    Bình Minh thân mến!

    Nói như bạn là đúng! Nhưng đã đúng là phải bền vững, chứ không là vòng tròn lẩn quẩn như bạn nói.

    Tôi không phải là người làm chính trị, tôi không là người của Đảng Cộng sản, tôi không có chức vụ trong gì trong chính phủ Việt Nam. Hiện tại tôi chỉ là người dân, tôi chỉ hiểu về chính trị, đời sống xã hội, kinh tế, pháp luật theo cách của tôi nhìn thấy đất nước Việt Nam hôm nay.

    Quan điểm của tôi với người Trung Hoa là: Như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói với người Pháp, người Mỹ. Chúng ta muốn hòa bình chúng ta nhân nhượng, chúng ta đã nhân nhượng. Nhưng người Pháp, người Mỹ càng lấn tới muốn cướp đất nước ta lần nữa. Họ buộc ta phải đánh cho tới người Việt Nam cuối cùng để bảo vệ sự vẹn toàn đất nước Việt Nam.

  22. Binh Minh says:

    @ Thạch Sanh:

    Cảm ơn những dòng bình luận chân thành của anh. Nếu tôi có may mắn là đại biểu quốc hội Việt Nam, tôi sẽ ủng hộ anh vào chức vụ thủ tướng.

    Chúc vui.

  23. Thạch Sanh says:

    @ Binh Minh:

    Người làm chính trị họ phải có trái tim nóng, có cái đầu lạnh, có đôi mắt như Tề Thiên để nhìn biết được đâu là yêu quái, đâu là người lương thiện, có cái tâm như Tam Tạng phải hết lòng, hết sức vượt mọi khó khăn, gian khổ, hiểm nguy để hoàn thành sự nghiệp thỉnh khinh về khai tâm cho dân tộc mình.

    Tôi thì không có đủ những đức tính trên, nên… thôi không làm.

  24. Bùi Văn Phú says:

    Cuộc thảo luận chung quanh bài viết này coi như đã đủ. Chủ nhà
    xin đóng lại phần phản hồi. Cám ơn bạn đọc đã tham gia.

    – Bùi Văn Phú

  25. lê Triệu says:

    Lúc nào cũng dân chủ nhân quyền. Chẳng biết mấy người dở ra mấy cái trò này đầu họ chứa cái gì nữa.

    Tôi thấy đất nước Việt Nam đang rất yên bình đâu có vấn đề gì về nhân quyền đâu, ai mà chẳng có quyền theo đúng những quy định của pháp luật, ai mà chả được hưởng những cái quyền của chính mình đấy thôi.

    Sao mấy người cứ nghĩ ở đâu ra mà nói, mà gây sự nhiều thế, hãy để cho người dân Việt Nam được yên, đừng khiến cho đất nước trở nên bất ổn vì những trò biểu tình vớ vẩn mà có cả những người được thuê đi cho đông như thế không hay ho gì cả.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s