Los Cabos: nước lụt và biển xanh

Bùi Văn Phú

Một buổi sáng nhiều sóng lớn trên biển

Láng giềng phía nam Hoa Kỳ có nhiều trung tâm du lịch biển cao cấp để đón chào cả chục triệu du khách Mỹ mỗi năm. Nhiều bạn đọc chắc đã có dịp tắm biển ở Cancún, Los Cabos, Acapulco hay Cozumel, Puerto Vallarta của Mexico.

Hè năm nay gia đình tôi đi chơi Cabo San Lucas là thành phố cực nam của dải Baja California.

Sau 3 giờ bay từ San Francisco, phi cơ đáp xuống trong một chiều trời trong, nắng đẹp.

Qua cửa sổ thấy hành khách nối nhau bước ra sân để leo thang lên máy bay hãng Alaska Airlines với đuôi in hình khuôn mặt người đàn ông có râu tóc trông giống như anh hùng cách mạng Ché. Nhìn cảnh hành khách lên máy bay không qua cầu nối cho tôi biết mình đang đến từ một đất nước văn minh, tiến bộ hơn nơi này. Rời phi cơ, chúng tôi cũng phải bước xuống thang ngoài trời, tức thì cảm nhận ngay được sức nóng và hơi ẩm. Khí hậu ở đây giống như các nước Đông Á.

Vào phòng khách sân bay, xong giấy tờ nhập cảnh thì hành lí xách tay lại phải qua máy dò, một thủ tục hơi lạ đối với khách đến.

Ra cửa thấy nhiều người cầm bảng từ các công ti xe đưa đón và những khách sạn. Chúng tôi tìm công ti mình đã trả tiền trước qua mạng Orbitz để có xe về khách sạn. Vì còn đón thêm vài khách đến sau nên chúng tôi phải chờ. Chừng nửa giờ sau tài xế hướng dẫn ra xe. Gia đình tôi 4 người, thêm hai bạn trẻ Mỹ tuổi vừa ngoài 20 và trên tay mỗi người đã cầm một chai bia Pacifica.

Phi trường Los Cabos như mới xây lại gần đây vì xi măng và nước sơn trông còn mới. Ngay bên cửa ra vào có hai quầy bán đủ loại bia rượu. Xa xa là tấm bảng lớn quảng cáo bia Corona nổi tiếng của Mexico. Khách du lịch đến đây, nhất là sinh viên học sinh, ngoài sự hấp dẫn của biển xanh, cát trắng còn là bia rượu uống thoải mái trong những all-inclusive resorts là những khách sạn mà du khách trả tiền phòng, tiền ăn uống luôn trong suốt thời gian nghỉ hè. Vì tuổi được uống bia rượu ở đây là 18 nên rất đông thanh thiếu niên Mỹ thích qua Mexico chơi.

Xe rời phi cảng. Tôi không biết nói gì khi thấy bảng ALTO mà tài xế vô tư vượt qua, không ngừng hẳn. Tốc độ có chỗ ghi 60 km/h mà xe bon bon chạy 100. Thôi thì cứ nghĩ như mình đang du lịch Việt Nam vậy!

Đường từ phi trường về khách sạn dài chừng 45 cây số, hai bên toàn những cây khô xám cùng xương rồng. Dải Baja California, trong suốt chuyến bay nhìn xuống tôi cũng chỉ thấy núi nâu xám và nước soi mòn để lại dấu vết như những chân chim màu cát vàng tuôn ra hướng biển. Không chút màu xanh cây lá vì là vùng đất bán sa mạc.

Hỏi tài xế về thời tiết, anh nói sáng nay mưa lớn nhưng bây giờ nắng ráo. Về những ngày sắp đến, anh trả lời: “Maybe it’s sunny, maybe it’s rainy”. Đó là câu trả lời tôi luôn nghe được khi hỏi bất cứ ai làm việc trong khách sạn, từ ban lễ tân đến người dọn phòng, người phục vụ trong nhà hàng.

Nhận phòng xong. Xuống hồ bơi nhìn ra biển về hướng downtown San Lucas xem có thấy du thuyền Carnival Splendor cập bến. Không thấy bóng dáng con tầu.

Chuyến nghỉ hè chúng tôi hoạch định từ mấy tháng trước. Các bạn ở nam California rủ đi du thuyền, nhà tôi sợ say sóng vì thế gia đình đi máy bay, hẹn gặp nhau đi chơi Los Cabos khi tầu ghé bến. Nếu đúng chương trình, du thuyền vào đây hôm nay và ngày mai.

Đêm có mưa lớn. Sáng ra trời vẫn âm u và sóng gào thét. Bãi biển hôm qua trong và sạch, sáng nay đục và đầy rác theo nước trên nguồn tuôn xuống đêm qua. Ngó ra biển không thấy du thuyền nên chúng tôi cũng không ra ngoài chơi mà chỉ quanh quẩn bên hồ bơi.

Khách sạn RIU Santa Fe là một làng du lịch trong đó có 400 phòng, 5 nhà hàng, 6 quầy rượu và một không gian rất thoáng với những con đường đi bộ hai bên nhiều cây cỏ xanh trong đó có ít phượng còn lác đác hoa đỏ.

Quảng trường trong khách sạn có sân khấu trình diễn văn nghệ mỗi tối. Hôm chúng tôi đến là ca nhạc kịch Grease, hôm sau karaoke, rồi sô hài. Nhưng thời tiết không đẹp, không mấy ai muốn xem ngoại trừ khách tại hai quầy rượu bên cạnh. Về phòng coi sô Friends hay Big Bang thú vị hơn.

Mưa mấy ngày làm lụt nhiều nơi

Du khách xếp hàng chờ khiếu nại

Đêm thứ Tư mưa như thác đổ. Sáng thứ Năm, trời âm u nhưng lại thấy du thuyền vào cảng. Vì trời mưa lớn nên chỉ một mình tôi lấy taxi ra phố tìm bạn, sau khi đã liên lạc được với nhau qua email.

Cabo San Lucas ngập lụt. Những con đường quanh thành phố thành sông cuồn cuộn nước màu cát vàng. Nhiều đoạn nước dâng cao phải có xe cảnh sát dẫn đường.

Đoàn du khách Việt gồm tất cả 32 người. Được xuống tàu nhưng mưa to, sóng lớn nên các sinh hoạt ngoài biển không có. Water taxi – đò máy – nằm bến hết. Không thể đi chơi phố, phần lớn các bạn kéo nhau trở lại du thuyền.

Hai gia đình bạn thân gồm 4 người lớn và 5 trẻ em theo tôi lấy taxi về khách sạn để mọi người gặp nhau hôm nay, vì thời tiết xấu không biết ngày mai du thuyền có vào bến nữa không. Bạn kể sáng thứ Ba thuyền đã vào, nhưng sóng lớn nên không thể đưa khách lên bờ vì thế thuyền bỏ Los Cabos, đi Vallarta hai ngày, hôm nay mới trở lại đây.

Chúng tôi mừng gặp được nhau, dù trong cơn mưa tầm tã xứ Mexico. Ngồi chơi, ăn nhậu chút ít rồi dắt nhau xuyên qua những hành lang tối tăm, vì đường đi bộ trong khách sạn ngập nước, ra phiá biển, ngó chiếc du thuyền đang neo.

Bốn giờ chiều đưa bạn ra cửa để gọi taxi về lại bến. Nước lụt từ cổng vào đến cửa khách sạn nên không có xe ra vào. Hai chiếc xe chết máy nằm giữa dòng nước. Chúng tôi đề nghị bạn ở lại khách sạn qua đêm. Nhưng không ai có giấy tờ vì sổ thông hành để trên du thuyền. Phải trở lại bến tàu trước 5 giờ, các bạn quyết định lội nước ra đường chính để đón xe. Nhiều khách ra ngoài chơi cũng phải lội nước trở về khách sạn.

Chia tay nhau bên bờ nước lụt. Mọi người nói đây là một kỉ niệm đi nghỉ hè nhớ đời. Tiễn bạn lội qua sông mà chúng tôi áy náy, lo lắng không biết có về đến bến đúng giờ không.

Nhân viên cho biết 8 năm qua thiếu mưa, mấy ngày qua mưa như thác đổ làm lụt lội và khách sạn đã không tiên liệu được tình huống này. Nếu như ở Việt Nam, chỉ cần vài chiếc xuồng thì khách đã không phải lội nước.

Bạn đi rồi, chúng tôi lại chờ tin của gia đình người em họ đi máy bay đến từ nam California trong chiều nay. Không biết có bị trễ do bởi thời tiết hay lụt lội không.

Về phòng mới biết là không có nước. Làm sao tắm gội bây giờ. Hỏi nhân viên khách sạn thì được trả lời là đang lo sửa chữa, chắc vài giờ sẽ có nước lại.

Vài giờ thành ra gần hai ngày không nước để tắm rửa. Nhiều người phải dùng thùng rác trong phòng xuống lấy nước hồ bơi lên dội cầu. Cùng lúc máy điều hoà không làm việc. Khách sạn có cung cấp nước chai cho khách để tắm rửa sơ nếu cần. Ở nơi ẩm và nóng mà thiếu nước tắm thì thật là khó chịu.

Ngày thứ Sáu, trời đã sáng hơn hai hôm trước nhưng còn lác đác mưa. Thấy du thuyền trở lại nhưng chúng tôi không ra phố vì tình trạng khẩn trương ở khách sạn và vẫn còn nước lụt ở cổng.

Chiều nắng lên. Taxi đã ra vào được. Taxi ở đây là những chiếc xe 8 chỗ ngồi nên nước có cao đến lưng ống chân xe vẫn chạy qua được.

Chúng tôi và gia đình người em họ rủ nhau xuống phố tìm chỗ tắm gội. Đi quanh khu Marina, vào trung tâm biểu diễn cá heo, ở đó có phòng vệ sinh để rửa mặt. Dạo phố San Lucas chúng tôi tìm tua đi chơi trong hai ngày còn lại vì nghe nói thời tiết sẽ đẹp.

Lụt trước cổng vào khách sạn RIU, Los Cabos

Sau cơm tối, nhà tôi vào xếp hàng cùng đoàn người hồi sáng để gặp ban quản lí khiếu nại về tình trạng tồi tệ khiến chuyến đi nghỉ hè đầy căng thẳng, mất vui.

Trong hoàn cảnh không nước, máy điều hoà không làm việc mà cách giải quyết của ban quản lí lại rất chậm chạp. Đáng chê nhất là khách không được thông báo bất cứ điều gì.

Sáng nay, lúc lang thang ở khu tiếp tân nghe nói sẽ có buổi họp lúc 9 giờ. Đúng giờ, tôi và chừng năm chục du khách có mặt trước một phòng họp theo chỉ dẫn của ban lễ tân. Mọi người đều hiểu cụm từ “Mexican time”, nói theo kiểu Việt Nam là “giờ giây thun” nên cố chờ. Ba mươi phút sau không thấy gì. Một người ra hỏi lại và báo cho chúng tôi là “vài phút nữa”. Rồi lại được thông báo “10 o’clock for sure” – chắc chắn đúng 10 giờ.

Hơn 10 giờ một nhân viên khách sạn đến và kêu mọi người đi theo ông. Trở lại nơi tiếp tân đã có một nhóm du khách đang đứng chờ. Ông nói ban quản lí sẽ giải quyết từng trường hợp một. Thấy đông người ở đó trước mình, có đến cả trăm, và mỗi người vào gặp ban quản lí tốn 15 phút hay lâu hơn. Tôi bỏ đi vì không biết sẽ phải chờ đợi bao lâu.

Tối nay vào xếp hàng. Chúng tôi có số 16 trong số 23 gia đình còn lại chờ giải quyết. Quá nửa đêm, lúc đó mới đến số 10, một anh thanh niên Mỹ Latinh trở nên bực bội khi nghe nói là khách sạn không giải quyết nữa, chờ đến sáng mai. Đẩy cửa ngó vào phòng giám đốc thấy không còn ai, đến trước quầy lễ tân anh la lớn, vất tung toé giấy, báo.

Một lúc sau có cảnh sát đến. Không hiểu anh thanh niên đã la hét gì trong cơn bực tức mà phải 10 cảnh sát đến. Tôi loáng thoáng hiểu là khi đẩy cửa vào phòng giám đốc không phép, anh đã xâm phạm tài sản. Lúc anh la lối, nhiều người xôn xao, có người nói có thể nổi loạn – riot – nên khách sạn đã báo với cảnh sát để phòng ngừa. Nhiều người lên tiếng bênh vực anh. Ban quản lí làm việc với cảnh sát cả gần tiếng đồng hồ rồi mới quay lại hứa sẽ giải quyết hết mọi trường hợp đã có số tối nay. Anh thanh niên chỉ bị cảnh sát tra vấn và không gặp rắc rối gì.

Bỗng dưng hành lang vang lên tiếng reo mừng. Đã có nước lại. Bây giờ chúng tôi mới tin đó là sự thực vì thời gian qua đã nghe nhiều lời đồn đoán về thời khắc nước chảy, gần nhất là 6 giờ chiều hôm qua.

Xếp hàng từ tám giờ tối, ba giờ sáng mới đến lượt mình. Người quản lí rất nhã nhặn, nói tiếng Anh trôi chảy. Anh hỏi thăm chúng tôi từ đâu tới, huyên thuyên chuyện California là nơi anh đã sống qua. Anh nói khách sạn sẽ đền bù cho gia đình chúng tôi 5 ngày, bao ăn luôn, trong khách sạn RIU ở Mexico hay trong vùng Caribbean.

Chúng tôi về phòng, tắm gội mà cảm thấy sung sướng hơn bao giờ hết. Như khi vượt biển đến được bến bờ có nước để tắm.

Hai ngày còn lại thời tiết nắng đẹp. Thêm một gia đình quen nữa mới bay đến từ nam California nhập chung đi chơi. Đi đò máy tham quan El Arco – mỏm đá vòng cung – được UNESCO chọn là di sản văn hoá. Tắm biển nước ấm, trong xanh. Vui chơi trên bãi cát mịn ngoài đảo. Xem cá dưới nước. Phóng jetski ra biển bao la. Theo cánh dù bay cao lơ lửng trên không nhìn xuống biển, xuống thành phố mà lòng lâng lâng.

Tôi đã đi chơi nhiều nơi ở Mexico và công nhận rằng yếu tố con người đã biến nhiều nơi của đất nước này từ làng chài lưới thành những trung tâm du lịch thu hút đông đảo du khách đến từ khắp nơi trên thế giới. Như Cabo San Lucas với dân số chừng 70 nghìn, hai chục năm trước chẳng có gì ngoài tàu bè đánh cá, nay khách sạn san sát bờ biển. Nhìn chung, cách tổ chức và đón tiếp du khách của người Mexico rất niềm nở, chào đón. Nhưng cách đối phó trong tình huống khẩn cấp, tuy chưa phải là giông bão lớn, như đã xảy ra với chúng tôi trong thời gian ở khách sạn RIU còn thiếu xót làm nhiều người bực bội.

Sau cơn mưa trời lại sáng. Thật là một chuyến đi nghỉ hè nhớ đời cho chúng tôi và những gia đình bạn.

Vui đùa bên sóng nước

Thong dong thả bộ trên bãi biển trong nắng ban mai

Du thuyền Carnival Splendor nhìn từ hồ bơi của khách sạn

Theo cánh dù bay bổng lên cao

Lâng lâng nhìn xuống biển xanh

Vui đùa bên sóng nước ngoài đảo ở Cabo San Lucas

El Arco, vòm đá nổi tiếng được UNESCO công nhận là di sản văn hoá thế giới

Ghềnh đá và bãi tắm ở cực nam của dải Baja California

(ảnh trong bài của tác giả)

© 2012 Buivanphu

About Bùi Văn Phú

Bùi Văn Phú is a community college teacher and a freelance writer from San Francisco Bay Area. He worked with Peace Corps in Togo, Africa and United Nations High Commissioner for Refugees in Southeast Asia. Bùi Văn Phú hiện dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do sống tại vùng Vịnh San Francisco, California. Trong thập niên 1980, ông làm tình nguyện viên của Peace Corps tại Togo, Phi Châu và làm tham vấn giáo dục cho Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc tại Đông nam Á.
This entry was posted in tản văn, văn hóa du lịch and tagged . Bookmark the permalink.

4 Responses to Los Cabos: nước lụt và biển xanh

  1. D. Nguyen says:

    Cám ơn anh cho đọc một bài kí sự du lịch thú vị với nhiều ảnh đẹp.

  2. Pingback: Tin thứ Năm, 30-08-2012 « BA SÀM

  3. Pingback: Tin thứ Năm, 30-08-2012 | Dahanhkhach's Blog

  4. Pingback: Anhbasam Điểm Tin thứ Năm, 30-08-2012 | bahaidao2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s